Bài viết

Nguyễn Văn Sơn – Người tiểu đội phó quê Phú Nhuận

Người tiểu đội phó quê Phú Nhuận

20/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Sơn – Người tiểu đội phó quê Phú Nhuận

Phú Nhuận của huyện Cai Lậy xưa có những người con ra đi chiến đấu và không trở về.

Một trong số đó là Nguyễn Văn Sơn, quê xã Phú Nhuận, huyện Cai Lậy, được ghi nhận là Tiểu đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam, hy sinh ngày 20 tháng 4 năm 1972 trong sự nghiệp chống Mỹ cứu nước.

Người ta thường nghĩ đến chiến tranh qua những trận đánh.

Nhưng đối với một người tiểu đội phó, chiến tranh còn là hàng trăm ngày rất bình thường.

Ngày hành quân.

Ngày trú quân.

Ngày thiếu gạo.

Ngày thiếu thuốc.

Ngày phải đi trong đêm.

Ngày nhớ nhà.

Một tiểu đội chỉ có vài người.

Họ ăn cùng nhau.

Ngủ cùng nhau.

Chia nhau từng bi thuốc rê, từng nắm cơm.

Khi một người bị thương, những người còn lại tìm cách đưa người ấy ra.

Khi một người hy sinh, cả tiểu đội như mất đi một phần cơ thể.

Nguyễn Văn Sơn từng là một người trẻ của Phú Nhuận.

Có lẽ trước chiến tranh, ông cũng từng đi trên những con đường đất quê mình.

Có những buổi chiều nhìn mặt trời lặn trên ruộng.

Có những ngày mưa phải chạy về nhà.

Những ký ức bình thường ấy theo người lính suốt cuộc đời.

Nhưng rồi đến một lúc, người lính không còn cơ hội trở về.

Ngày 20 tháng 4 năm 1972, Nguyễn Văn Sơn hy sinh.

Không có một lời kể dài nào về phút cuối của ông trong những tư liệu mà chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy.

Nhưng đôi khi, sự im lặng cũng là một phần của lịch sử.

Bởi chiến tranh đã khiến hàng triệu con người ra đi mà không kịp để lại câu chuyện đầy đủ về mình.

Tên họ nằm trong những danh sách.

Một dòng ngắn.

Một ngày tháng.

Một quê quán.

Một đơn vị.

Và hai chữ cuối cùng:

“Đã hy sinh.”

Nhưng phía sau dòng chữ ấy là cả một cuộc đời.

Nguyễn Văn Sơn không chỉ là một cái tên trong danh sách liệt sĩ.

Ông là một người con.

Có thể từng có một người mẹ chờ cửa.

Một người cha nhìn ra con đường.

Một người em giữ lại vài món đồ cũ.

Một người bạn nhớ một câu nói.

Chiến tranh kết thúc, quê hương bước sang một thời đại khác.

Những con đường Phú Nhuận dần đông đúc.

Những cánh đồng lại xanh.

Trẻ con đến trường.

Nhưng dưới sự bình yên ấy có phần đóng góp của những người đã không thể nhìn thấy ngày hòa bình.

Mỗi khi nhắc đến họ, chúng ta không nhất thiết phải kể những điều thật lớn.

Chỉ cần nhớ rằng họ từng là những người trẻ.

Từng có một quê hương.

Từng có một gia đình.

Và từng mong một ngày trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn