NGUYỄN VĂN SONG – NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG
Chúng ta biết rằng công lao của các anh hung liệt sĩ, đều rất to lớn. Họ đã hy sinh xương máu, cống hiến cả tính mạng vì độc lập, tự do của dân tộc và hạnh phúc của nhân dân, để lại di sản hòa bình và sự bình yên cho các thế hệ mai sau; trong đó Nguyễn Văn Song (1923 – 2005) là một trong bảy Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam đã thể hiện tinh thần yêu nước, yêu chủ nghĩa xã hội, lòng dũng cảm và sự cống hiến trọn đời, trở thành nền tảng tinh thần vững chắc cho sự phát triển đất nước và là biểu tượng cao đẹp của truyền thống "Uống nước nhớ nguồn".
Nguyễn Văn Song sinh năm 1923 tại xã Thới Hòa, huyện Bến Cát, tỉnh Sông Bé (nay là phường Thới Hòa, thành phố Hồ Chí Minh). Trong chiến tranh ông là Tiểu đội trưởng du kích xã, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Nguyễn Văn Song tham gia vào quân đội cảm tử ở địa phương từ tháng 9 năm 1945. Ông nổi tiếng với việc 3 lần thoát chết ngoạn mục trước kẻ thù ác lần lượt là
Lần thứ nhất: Tháng 2-1947, ông Song bị giặc bắt. Biết ông là Việt Minh “thứ dữ”, địch không cần xét hỏi mà lôi ông và một đồng đội nữa ra bờ sông cầu Đò (thị trấn Mỹ Phước) xử bắn. Trước họng súng của kẻ thù ông không hề khiếp sợ. Vừa nghe tiếng súng nổ ông đã nhảy bùm xuống sông, lặn vào nằm gọn trong bụi dứa. Riêng người đồng đội thì hy sinh. Địch truy tìm cả ngày bắn nát bờ sông nhưng không tìm được ông, tưởng ông đã chết nên chúng bỏ đi. Đêm xuống ông bò vào nhà dân xin ăn vì bị địch giam đói mấy ngày liền. Thấy ông, mọi người phát hoảng vì cứ nghĩ ông đã bị địch bắn chết rồi. Sau đó, ông ngất lịm vì đói, trên mình đầy gai dứa, tóe máu. Ông được nhân dân đưa vào rừng cứu chữa và sau đó trở về tiếp tục chiến đấu. Đến tháng 3 năm 1948, ông tham gia vào Đại đội 11 thuộc Trung đoàn 301. Tuy nhiên vì bị ảnh hưởng bởi sự tra tấn, lại hoạt động trong hoàn cảnh thiếu thốn thuốc men, ảnh hưởng nặng nề đến sức khỏe, ông được đơn vị cho về nhà nghỉ ngơi 6 tháng từ tháng 2 năm 1950. Sau khi hết thời gian nghỉ phép, ông lại mất liên lạc với đơn vị, nên tiếp tục tham gia đơn vị chiến đấu ở địa phương.
Lần thứ 2: ông bị địch bắn cũng xảy ra ở dòng sông. Hôm đó, địch đi tuần phát hiện ông đội nón lội ở bờ sông, chúng gọi ông vào bờ. Biết vào là chết, ông mưu trí lặn sâu mất tăm nhưng cố tình để chiếc nón lại nổi lềnh bềnh. Địch gọi không được, thế là chúng xả súng bắn nát chiếc nón và cứ nghĩ là ông đã chết. Lần thứ 3 địch quyết liệt hơn, chúng vào tận nhà dân để truy sát ông. Hôm đó chúng bao vây tứ phía một căn nhà của dân. Bí quá ông dắt súng và leo lên nóc nhà định quyết tử với giặc. Rất may, người chủ nhà nhanh trí, giả vờ gọi “thằng nhóc sao không đi cắt cỏ chăn trâu, mày có đi nhanh lên không...”. Nghe vậy, ông hiểu ý vội xách liềm, cầm bao lom khom chạy đi “cắt cỏ” trước mắt kẻ thù mà chúng cứ tưởng là “con nít”. Lát sau, chúng biết bị lừa liền đuổi theo ông bắn vãi đạn nhưng ông đã nhanh chân “chuồn” vào rừng.
Gần 9 năm tham gia chiến đấu, khi ở bộ đội cũng như khi hoạt động du kích ở địa phương, anh hùng Nguyễn Văn Song luôn nêu cao tinh thần chủ động, hăng hái đánh giặc, dũng cảm vượt qua mọi khó khăn ác liệt để hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Ông đã tham gia chiến đấu hơn 30 trận, tự tay đốt cháy 12 xe vận tải của địch, diệt hàng chục tên, thu nhiều vũ khí và vận động nhiều binh lính ngụy trở về với nhân dân, góp phần tích cực duy trì và phát triển phong trào cách mạng ở địa phương. Đặc biệt, từ năm 1950 đến 1954, làm Tiểu đội trưởng du kích, ông đã kiên trì bám đất, bám dân để hoạt động. Có lần tiểu đội của ông đảm nhiệm một mũi chặn địch trên đường 13. Quân địch đông gấp bội, Nguyễn Văn Song bình tĩnh động viên tiểu đội kiên quyết chiến đấu. Trận đó, riêng ông đã đốt cháy 5 xe địch, góp phần chặn đứng quân địch, bảo vệ được tài sản và tính mạng của nhân dân. Nhiều lần ông cùng với đồng đội đi điều tra và diệt đồn địch. Điển hình là trận Tân Định và Vĩnh Hòa. Giai đoạn này anh hùng Song đã trở thành nỗi khiếp đảm của kẻ thù, bởi tài bắn đâu trúng đó. Biệt danh “10 viên 9 thằng” là xuất hiện trong thời kỳ này.
Với những thành tích trong chiến đấu, năm 1952, Nguyễn Văn Song được bầu là chiến sĩ giết giặc xuất sắc của tỉnh. Ngày 19-5-1952 (ngày sinh nhật Bác), ông được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.
Ông Nguyễn Văn Song đã mang lại cho từng người dân Đất Việt không chỉ là sự hi sinh và tình yêu vô bờ bến đối với Tổ Quốc mà còn là minh chứng cho trí tuệ, bản lĩnh, sự tự tin trước những kẻ thù hung ác lúc bấy giờ. Cuộc đời và sự nghiệp của ông luôn gắn liền với những huyền thoại bất diệt. Tên tuổi, sự nghiệp của ông không chỉ làm cho hàng chục triệu người con đất Việt cảm phục, ngưỡng mộ, mà còn làm cho đối phương cũng phải kính nể. Chinh vì thế, Ông được Nhà nước Việt Nam tặng thưởng: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Huân chương Quân cônghạng Ba. Như sự tri ân về nổ lực và công lao của ông trong sự nghiệp cách mạng của ông,. Ông mãi là anh hùng đươc mọi người dân Đất Việt, Đảng và Nhà nước kính trọng,nhớ ơn.


