Nguyễn Văn Tám
â
Tôi là Nguyễn Văn Tám, sinh năm 1954.
Năm 1973, khi mới mười chín tuổi, tôi rời quê hương để lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến tranh còn nhiều khốc liệt, và tuổi trẻ của chúng tôi không có nhiều lựa chọn – Tổ quốc gọi là phải đi.
Ngày bước lên xe, tôi vẫn nhớ ánh mắt lo lắng của mẹ và cái gật đầu mạnh mẽ của cha. Không ai nói nhiều lời, vì trong thời chiến, những lời hứa hẹn đều mong manh như khói.
Ở chiến trường, tôi mới hiểu rõ giá trị của ngọn lửa.
Lửa bếp dã chiến để nấu một bát cơm nóng giữa mưa gió.
Lửa sưởi trong những đêm hành quân lạnh buốt.
Và lớn hơn tất cả, lửa trong lòng người lính – lửa của niềm tin, của tình đồng đội, và của quyết tâm chiến thắng.
Nhưng chiến tranh cũng khiến ngọn lửa tuổi trẻ hao đi từng ngày.
Hao khi nhìn đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh.
Hao trong những đêm dài gối đầu lên ba lô, nghe tiếng bom vọng từ xa.
Hao trong những lần tự nhủ phải mạnh mẽ hơn, phải sống thay cho những người đã không thể trở về.
Năm 1978, tôi xuất ngũ sau năm năm quân ngũ.
Ngày trở về, quê hương vẫn là những nếp nhà cũ, bờ tre cũ, nhưng lòng tôi đã khác. Tôi trở lại với ruộng đồng, với cuộc sống đời thường, bắt đầu chậm rãi gây dựng tương lai từ những điều giản dị nhất.
Ngọn lửa của chiến trường không còn cháy dữ dội nữa, nhưng nó không tắt. Nó trở thành một đốm lửa âm ỉ, bền bỉ – giúp tôi sống nghĩa tình, sống khiêm nhường, sống biết ơn những năm tháng đã rèn giũa mình.
Giờ đây nhìn lại, tôi hiểu rằng:
hao lửa không phải là hết lửa.
Hao lửa là khi tuổi trẻ của người lính cháy hết mình cho Tổ quốc, rồi lắng xuống thành sự kiên cường, thành trách nhiệm, thành bài học cho con cháu hôm nay.
Và tôi tự hào vì tuổi xuân của mình đã được góp vào ngọn lửa chung ấy – lặng lẽ nhưng không bao giờ vô nghĩa.



