NGUYỄN VĂN TĂNG (TƯ TĂNG) – NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN MẶT TRẬN SÀI GÒN
Nguyễn Văn Tăng, còn gọi là Tư Tăng, sinh năm 1932 tại Sài Gòn – Gia Định (nay là TP. Hồ Chí Minh). Từ năm 1947, khi mới 15 tuổi, ông đã đứng vào hàng ngũ cách mạng, bắt đầu con đường chiến đấu đầy gian nguy, gắn bó trọn đời với lực lượng biệt động – lực lượng tinh nhuệ nhất trên chiến trường đô thị miền Nam.
Trong suốt thời kỳ chống Mỹ, Nguyễn Văn Tăng đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng. Ông từng là Tiểu đoàn phó Biệt động Sài Gòn – Gia Định, đồng thời giữ vai trò cụm trưởng các cụm 3, 4, 5, trực tiếp tham gia nghiên cứu, chuẩn bị và chỉ huy nhiều trận đánh táo bạo của biệt động thành. Đó là những trận tập kích trên các mục tiêu trọng yếu của địch, đòi hỏi ý chí thép, sự mưu lược và khả năng giữ bí mật tuyệt đối.
Đỉnh cao trong sự nghiệp chiến đấu của ông là giai đoạn tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Khi ấy, Nguyễn Văn Tăng là Lữ đoàn phó kiêm Chỉ huy cánh Bắc của Lữ đoàn 316, một trong các đơn vị nòng cốt tiến vào giải phóng Sài Gòn. Ông trực tiếp chỉ huy lực lượng tham gia trận đánh giữ cầu Rạch Chiếc, một vị trí then chốt ngăn địch rút chạy và mở đường cho đội hình chủ lực tiến vào trung tâm thành phố. Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, nhưng với tinh thần quyết tử, các chiến sĩ dưới sự chỉ huy của Tư Tăng đã giữ vững được cây cầu, góp phần quan trọng vào thắng lợi cuối cùng của chiến dịch.
Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Văn Tăng tiếp tục cống hiến cho quân đội và thành phố. Ông giữ chức vụ Đại tá, công tác tại Bộ Tư lệnh TP. Hồ Chí Minh, luôn tận tâm trong xây dựng lực lượng vũ trang địa phương, góp phần giữ gìn an ninh trật tự trong giai đoạn hòa bình.
Năm 1992, ông qua đời, để lại hình ảnh một người chiến sĩ kiên trung, bình dị nhưng vô cùng mưu trí và quả cảm.
Nguyễn Văn Tăng (Tư Tăng) mãi được ghi nhớ như biểu tượng của lực lượng biệt động Sài Gòn – người đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và cho bình yên của thành phố mang tên Bác.



