Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN TẬP – NGƯỜI LÁI XE TĂNG 390 HÚC ĐỔ CÁNH CỔNG LỊCH SỬ

Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc lịch sử trưa 30/4/1975, khi người lính lái xe tăng Nguyễn Văn Tập điều khiển xe tăng 390 húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập, mở đường cho quân Giải phóng tiến vào trung tâm Sài Gòn. Qua đó, khắc họa hình ảnh một người lính bình dị nhưng gan dạ, góp phần tạo nên biểu tượng bất tử của Ngày toàn thắng và thống nhất đất nước.

Vĩnh Long14/08/2026Xã Đặng Thùy Trâm (Đoàn xã Đặng Thùy Trâm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN VĂN TẬP – NGƯỜI LÁI XE TĂNG 390 HÚC ĐỔ CÁNH CỔNG LỊCH SỬ

Buổi trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Sài Gòn ngập trong một bầu không khí đặc biệt. Sau những ngày chiến sự dồn dập, từng mũi quân Giải phóng đang tiến nhanh về trung tâm thành phố. Đích đến cuối cùng là Dinh Độc Lập – trung tâm đầu não của chính quyền Việt Nam Cộng hòa.

Trong đội hình tiến công ấy có một chiếc xe tăng mang số hiệu 390.

Ngồi ở vị trí lái là một người lính quê Hải Dương – Nguyễn Văn Tập.

Có lẽ lúc ấy, ông cũng không thể biết rằng chỉ ít phút sau, cái tên của mình sẽ gắn với một trong những khoảnh khắc được ghi nhớ nhất của lịch sử Việt Nam hiện đại.

Từ người con nhà nghèo đến người lính xe tăng

Nguyễn Văn Tập sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở thôn Đại Tĩnh, xã Hoàng Diệu, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương.

Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh. Học xong lớp 7, ông được tuyển vào Trường Cơ khí II ở Vĩnh Phúc.

Năm 1970, chiến trường miền Nam ngày càng ác liệt. Là một thanh niên không thuộc diện tuyển nghĩa vụ quân sự do gia đình đã có hai người anh đang chiến đấu ở miền Nam, Nguyễn Văn Tập vẫn quyết định viết quyết tâm thư xin được nhập ngũ.

Ông muốn được ra trận.

Không phải vì chiến tranh là điều gì đẹp đẽ, mà bởi thế hệ thanh niên khi ấy hiểu rằng đất nước đang cần họ.

Sau khi nhập ngũ, ông được huấn luyện bộ binh, rồi được tuyển vào lực lượng xe tăng. Ông trở thành chiến sĩ lái xe của bộ đội tăng thiết giáp. Đến năm 1971, đơn vị bắt đầu nhận nhiệm vụ chiến đấu.

Những ngày tháng huấn luyện trên thao trường rồi cũng nhường chỗ cho chiến trường thực sự.

Ở đó không còn là những bài tập giả định.

Ở đó có bom đạn, có những cuộc hành quân xuyên đêm và có thể có cả sự hy sinh.

Những ngày cuối cùng của cuộc chiến

Mùa xuân năm 1975.

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy diễn ra với tốc độ chưa từng có.

Đơn vị của Nguyễn Văn Tập tiến vào chiến trường miền Nam. Những ngày cuối tháng 4, đội hình xe tăng liên tục tiến về phía Sài Gòn.

Ngày 26 tháng 4, đơn vị chiến đấu tại khu vực Nước Trong, Đồng Nai. Sau khi vượt qua những trận đánh quyết liệt, các chiến sĩ tiếp tục tiến sâu về phía Sài Gòn.

Trước mắt họ là những tuyến phòng thủ cuối cùng.

Địch tìm mọi cách ngăn bước tiến của quân Giải phóng.

Nhưng đội hình xe tăng vẫn tiến lên.

Cầu Thị Nghè được xem là một trong những điểm chốt quan trọng trên đường tiến vào trung tâm thành phố. Bom đạn liên tục trút xuống. Những người lính xe tăng phải đối mặt với hiểm nguy ngay trên từng mét đường.

Nhưng họ vẫn tiến.

Bởi phía trước đã là đích đến cuối cùng.

Buổi sáng 30 tháng 4

Sáng 30 tháng 4, đội hình xe tăng của Lữ đoàn 203 tiến về Dinh Độc Lập.

Trong đội hình có hai chiếc xe tăng đặc biệt.

Chiếc 843 do Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chỉ huy.

Theo sau là chiếc 390, do Chính trị viên Vũ Đăng Toàn chỉ huy. Kíp xe gồm pháo thủ Ngô Sỹ Nguyên, pháo thủ Lê Văn Phượng và lái xe Nguyễn Văn Tập.

Đường phố Sài Gòn lúc ấy không còn giống những ngày bình thường.

Tiếng động cơ xe tăng vang lên giữa những con đường rộng.

Những người lính biết rằng mình đang tiến đến thời khắc quyết định.

Dinh Độc Lập hiện ra phía trước.

Chiếc xe 843 đi trước.

Khi tới khu vực Dinh, xe 843 lao vào cổng phụ nhưng bị mắc lại.

Phía sau, xe 390 tiến đến.

Nguyễn Văn Tập nhìn thấy tình huống trước mặt.

Trong khoảnh khắc ấy, ông hỏi người chỉ huy xe:

“Thế nào anh Toàn?”

Mệnh lệnh được đưa ra:

“Tông thẳng vào!”

Khoảnh khắc lịch sử

Không có thời gian để suy nghĩ thêm.

Nguyễn Văn Tập nhấn ga.

Động cơ xe tăng gầm lên.

Chiếc xe 390 lao về phía trước.

Trước mặt là cánh cổng sắt lớn của Dinh Độc Lập.

Một tiếng va chạm vang lên.

Chiếc xe tăng nặng hàng chục tấn húc thẳng vào cánh cổng.

Cánh cổng rung chuyển rồi bật tung.

Xe 390 tiến vào sân Dinh.

Khoảnh khắc ấy diễn ra rất nhanh, nhưng đã trở thành một trong những hình ảnh biểu tượng của ngày 30 tháng 4 năm 1975. Các nguồn tư liệu lịch sử xác nhận xe tăng 390 do Nguyễn Văn Tập trực tiếp lái đã húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập.

Phía sau ông là những người đồng đội đã cùng mình đi qua bao trận chiến.

Phía trước là Dinh Độc Lập.

Và cũng là thời khắc cuối cùng của một cuộc chiến kéo dài hàng chục năm.

Không ai biết mình đang làm nên lịch sử

Điều đặc biệt của khoảnh khắc ấy là những người lính trên xe 390 không hề biết rằng hành động của mình sẽ trở thành một hình ảnh lịch sử.

Họ chỉ biết mình đang thực hiện nhiệm vụ.

Nguyễn Văn Tập chỉ đơn giản là người lái xe.

Có lệnh thì lái.

Có chướng ngại thì vượt qua.

Có cổng chắn trước mặt thì phải phá cổng để tiến vào.

Người lính trong chiến tranh thường như thế.

Họ không nghĩ mình đang viết nên lịch sử.

Họ chỉ làm điều mà đất nước lúc ấy đòi hỏi.

Và chính những hành động bình dị, quyết đoán ấy đã tạo nên những khoảnh khắc lớn lao.

Sau khi xe 390 tiến vào sân Dinh, Đại đội trưởng Bùi Quang Thận từ xe 843 chạy lên phía Dinh và cắm cờ trên nóc. Đến khoảng 11 giờ 30 phút ngày 30 tháng 4 năm 1975, lá cờ cách mạng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập, đánh dấu thắng lợi của Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Chiến tranh kết thúc.

Đất nước bước sang một trang mới.

Một người lính trở về đời thường

Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Văn Tập trở về với cuộc sống đời thường.

Không còn tiếng động cơ xe tăng.

Không còn những cuộc hành quân trong đêm.

Không còn những con đường đầy bom đạn.

Người lính năm xưa trở thành một người lao động bình dị.

Nhưng ký ức về buổi trưa 30 tháng 4 năm ấy không bao giờ phai trong tâm trí ông.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện, ông vẫn nhớ rõ khoảnh khắc mình nhấn ga.

Đó chỉ là một cái nhấn ga.

Nhưng phía trước nó là cả một cánh cổng.

Và phía sau nó là một thời đại.

Cánh cổng đã đổ, một thời đại mở ra

Cánh cổng Dinh Độc Lập năm xưa giờ đã trở thành một phần của lịch sử.

Chiếc xe tăng 390 cũng được lưu giữ như một chứng tích của ngày đất nước thống nhất.

Nhưng điều đáng nhớ nhất không chỉ là một chiếc xe tăng hay một cánh cổng sắt.

Đó là câu chuyện về những con người đã sống trong một thời đại mà tuổi trẻ được đặt lên bàn cân của lịch sử.

Nguyễn Văn Tập chỉ là một người lính bình thường trong hàng triệu người lính đã đi qua cuộc chiến.

Ông không phải người duy nhất làm nên chiến thắng.

Đằng sau chiếc xe tăng 390 là biết bao người đã mở đường, tiếp tế, chiến đấu và hy sinh.

Đằng sau khoảnh khắc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập là hàng triệu con người ở cả hai miền đã trải qua những năm tháng khốc liệt.

Có những người trở về.

Có những người mãi mãi nằm lại trên những chiến trường.

Vì thế, khi nhìn lại hình ảnh chiếc xe tăng 390 húc đổ cánh cổng chính Dinh Độc Lập, ta không chỉ nhìn thấy một chiến công.

Ta nhìn thấy một thế hệ.

Một thế hệ đã đi qua tuổi trẻ trong bom đạn.

Một thế hệ đã mang niềm tin và khát vọng thống nhất đất nước lên đường.

Một thế hệ đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và máu xương để đất nước có ngày hòa bình.

Người lái xe trong khoảnh khắc lịch sử

Nhiều năm đã trôi qua.

Nguyễn Văn Tập nay đã trở thành một nhân chứng lịch sử.

Nhưng trong ký ức của ông, có lẽ mình vẫn là người lính năm nào ngồi trong khoang lái chiếc xe tăng 390.

Một mệnh lệnh.

Một cái nhấn ga.

Một tiếng động cơ gầm lên.

Một cánh cổng bật tung.

Và một đất nước bước sang trang sử mới.

Lịch sử đôi khi được tạo nên từ những điều rất giản dị.

Một người lính.

Một chiếc xe tăng.

Một mệnh lệnh ngắn gọn.

Và lòng dũng cảm không cho phép mình dừng lại trước cánh cổng cuối cùng.

Nguyễn Văn Tập – người lái xe tăng 390 – đã đi qua khoảnh khắc ấy như một người lính bình thường.

Nhưng chính sự bình thường ấy lại làm nên vẻ đẹp của một thời hoa lửa.

Bởi trong những năm tháng gian khổ nhất của dân tộc, có hàng triệu người bình thường đã làm nên những điều phi thường.

Và trưa 30 tháng 4 năm 1975, khi chiếc xe tăng 390 húc tung cánh cổng chính Dinh Độc Lập, một thời đại khép lại.

Một thời đại hòa bình mở ra.

Cánh cổng năm xưa đã đổ xuống.

Nhưng ký ức về những người lính đã đi qua cánh cổng ấy sẽ còn ở lại với lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn