Nguyễn Văn Thạc
Nguyễn Văn Thạc(1952-1972) quê tại Hà Nội
Hà Nội những năm chiến tranh vẫn có những con đường, những hàng cây và những người trẻ với những ước mơ bình dị. Trong số đó có Nguyễn Văn Thạc, một chàng trai thông minh, yêu văn chương và từng đạt thành tích cao trong học tập.
Anh sinh năm 1952, quê ở làng Bưởi, Hà Nội. Khi còn trẻ, Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên có nhiều hoài bão. Anh yêu thích văn học và mong muốn được tiếp tục học tập, viết lách. Nhưng chiến tranh đã khiến cuộc đời anh rẽ sang một hướng khác.
Năm 1971, khi đất nước đang trong những năm tháng ác liệt, anh lên đường nhập ngũ. Từ một sinh viên quen với sách vở, anh trở thành người lính, bắt đầu những tháng ngày huấn luyện và hành quân.
Trên đường ra chiến trường, Nguyễn Văn Thạc mang theo một cuốn sổ nhỏ. Trong đó, anh ghi lại những suy nghĩ của mình về gia đình, bạn bè, tình yêu và quê hương. Những dòng chữ ấy sau này được tập hợp thành cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi”.
Qua từng trang nhật ký, người đọc thấy một người lính rất trẻ. Anh cũng biết nhớ nhà, biết buồn, biết lo sợ và có những ước mơ của riêng mình. Nhưng bên cạnh những cảm xúc ấy là một tình yêu đất nước sâu sắc.
Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại chiến trường Quảng Trị khi mới 20 tuổi.
Hai mươi tuổi — cái tuổi mà nhiều người hôm nay mới bắt đầu bước vào đời, còn anh đã mãi mãi dừng lại ở đó. Anh không kịp trở về Hà Nội, không kịp hoàn thành những ước mơ còn dang dở và cũng không có cơ hội viết tiếp cuốn nhật ký của mình.
Nhưng thật kỳ lạ, dù người viết đã nằm lại giữa chiến trường, những trang giấy của anh vẫn tiếp tục sống.
Nhiều năm sau, “Mãi mãi tuổi hai mươi” được xuất bản và đến với nhiều thế hệ độc giả. Qua những dòng chữ giản dị ấy, người đọc có thể cảm nhận được một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì đất nước.
Nguyễn Văn Thạc không phải một con người xa lạ với những cảm xúc đời thường. Anh cũng là một chàng trai trẻ có ước mơ, có tình yêu và có những điều muốn thực hiện. Chính vì vậy, câu chuyện của anh càng khiến người đọc xúc động.
Anh đã sống hai mươi năm, nhưng những gì anh để lại thì vượt xa hai mươi năm ấy.



