Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Thạc

Đà Nẵng29/04/2026Võ Nguyễn Anh Tú (THPT Trần Quý Cáp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên những triền đá tai mèo sắc lẹm của cao điểm 1509 vào một đêm sương muối lạnh thấu xương giữa năm 1984, chiến sĩ thông tin tên Nam áp sát tai vào ống nghe, đôi bàn tay run rẩy vì cái rét của vùng biên viễn Hà Tuyên nhưng đôi mắt vẫn quắc lên sự tỉnh táo lạ kỳ. Xung quanh anh, không gian đặc quánh mùi khói thuốc súng và mùi đá lở sau những trận pháo kích dữ dội của địch trút xuống vùng "lò vôi thế kỷ" Vị Xuyên, nơi mà mỗi gốc cây, hốc đá đều có thể trở thành bia mộ hoặc pháo đài. Nam nhớ về lời dặn của người tiểu đội trưởng trước lúc hy sinh rằng "sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử", một khẩu hiệu đã trở thành đức tin thiêng liêng giúp anh và đồng đội trụ vững qua hàng trăm đợt tấn công điên cuồng từ bên kia biên giới. Tiếng đại bác nổ rền vang dội qua các vách núi mù sương, tạo nên một bản nhạc tang thương nhưng hào hùng của cuộc chiến bảo vệ từng tấc đất biên cương phía Bắc, nơi những chàng trai mười chín đôi mươi đã gác lại bút nghiên để dâng hiến thanh xuân cho sự toàn vẹn của lãnh thổ. Giữa lúc làn đạn cày xới mặt đất, Nam vẫn mải miết nối lại những sợi dây thông tin bị đứt đoạn, đôi chân trần rướm máu vì đá nhọn nhưng tâm trí anh chỉ hiện lên hình ảnh dải đất hình chữ S yêu dấu đang cần sự che chở của những "lá chắn sống". Trong khoảnh khắc bình minh le lói qua màn sương dày đặc, anh nhìn thấy những nụ cười sạm đen vì bụi đất của đồng đội mình bên cạnh những họng súng đang hướng về phía trước, một hình ảnh giản dị mà rực rỡ, chứng minh rằng không một sức mạnh bạo tàn nào có thể khuất phục được ý chí của những người lính Vị Xuyên đã thề hóa thân vào đá núi để giữ trọn bình yên cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn