Bài viết

Nguyễn Văn Thạc

Nguyễn Văn Thạc

Hà Nội13/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc (1952 – 1972) là một trong những biểu tượng đẹp đẽ và sâu lắng nhất cho thế hệ sinh viên "xếp bút nghiên ra chiến trường" trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đang là sinh viên xuất sắc khoa Toán - Cơ, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội và từng đạt giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc, ông sở hữu một tương lai rộng mở phía trước. Thế nhưng, theo tiếng gọi của Tổ quốc, tháng 9/1971, Nguyễn Văn Thạc đã gác lại ước mơ giảng đường để khoác lên mình màu áo lính.

Trên chặng đường hành quân vào chiến trường Trị - Thiên khốc liệt, ông đã ghi lại những trang nhật ký đầy xúc động, sau này được xuất bản với tên gọi "Mãi mãi tuổi 20". Nhìn qua lăng kính của một trí thức trẻ tài hoa, chiến tranh hiện lên vừa tàn khốc lại vừa chan chứa tình người. Giữa mưa bom bão đạn, ông vẫn dành trọn tình yêu tha thiết cho Hà Nội, cho người bạn gái nơi hậu phương, và đặc biệt là niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Dòng dự cảm "30/4/1975 – Ta sẽ sống những ngày đẹp nhất của tuổi trẻ" viết trong nhật ký đã trở thành một lời tiên đoán lịch sử đầy kinh ngạc.

Ngày 30/7/1972, giữa chảo lửa Thành cổ Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc ngã xuống khi chưa tròn 20 tuổi đời. Lời trút hơi thở cuối cùng của ông — "Tôi gác súng rồi, các đồng chí tiếp tục chiến đấu..." — không chỉ thể hiện khí tiết quật cường của người lính, mà còn khắc họa trọn vẹn tinh thần của một "thời hoa lửa". Nguyễn Văn Thạc đã ngã xuống, nhưng tuổi 20 lãng mạn và lý tưởng sống cháy bỏng của ông sẽ mãi mãi trở thành ngọn lửa soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Thạc | Câu chuyện thời hoa lửa