Bài viết

NGUYỄN VĂN THẠC – KHÁT VỌNG XANH TUỔI HAI MƯƠI

Đà Nẵng28/04/2026Nguyễn Trần Khánh Vân (Chi đoàn Hàm Nghi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc chính là ngọn gió xuân trong trẻo, mang theo lý tưởng cao đẹp của một thế hệ sinh viên tạm gác bút nghiên để lên đường ra trận.

Chàng sinh viên khoa Toán – Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội năm nào, với tâm hồn lãng mạn và tài năng văn chương thiên bẩm, đã chọn cho mình một con đường không có hoa hồng, mà chỉ có lửa đạn. Năm 1971, khi giảng đường còn đang dang dở, Thạc xếp lại sách vở, khoác lên mình chiếc áo lính màu xanh, mang theo trái tim đầy khát vọng dấn thân vào chiến trường Quảng Trị rực lửa.

Anh không chỉ cầm súng, anh còn cầm bút. Trong những ngày tháng chiến đấu khốc liệt, nơi mà "cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tấc", Nguyễn Văn Thạc vẫn giữ cho mình sự nhạy cảm, tinh tế của một người trí thức trẻ. Cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" không chỉ là tư liệu quý giá về cuộc chiến, mà còn là bản tình ca của một tâm hồn yêu đời, yêu người, yêu đất nước đến cháy bỏng.

Anh viết về những hy vọng về ngày thống nhất, về những rung động đầu đời trong sáng, và về lòng quả cảm không hề nao núng trước giông tố.

Ngày 30/7/1972, tại mặt trận Thành cổ Quảng Trị, người chiến sĩ ấy đã ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn hai mươi – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Sự hy sinh của anh là sự đánh đổi vĩ đại, là minh chứng cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, hình ảnh Nguyễn Văn Thạc vẫn sống mãi, như một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và độc lập. Anh không bao giờ già đi, bởi trong tâm thức của triệu triệu người Việt Nam, anh mãi mãi là chàng sinh viên tuổi hai mươi với nụ cười lạc quan, một biểu tượng rực rỡ của "thời hoa lửa".

Hôm nay, khi nhìn vào những trang nhật ký ấy, thế hệ trẻ chúng ta không chỉ đọc về quá khứ, mà còn tìm thấy sức mạnh để sống, để cống hiến và để xứng đáng với những gì cha anh đã gửi lại cho cuộc đời này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn