NGUYỄN VĂN THẠC – MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên Hà Nội đã xếp bút nghiên lên đường ra trận với một tâm thế kiêu hãnh và tràn đầy lý tưởng. Nguyễn Văn Thạc là một minh chứng tiêu biểu cho thế hệ "hoa lửa" ấy. Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất ngàn năm văn hiến, anh là một học sinh chuyên văn xuất sắc, từng đoạt giải nhất cuộc thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc. Khi đang là sinh viên năm thứ nhất khoa Toán - Lý của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc anh rời xa giảng đường, rời xa người bạn gái thanh mai trúc ngựa để bước vào nơi bom rơi đạn nổ.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có một thế hệ thanh niên Hà Nội đã xếp bút nghiên lên đường ra trận với một tâm thế kiêu hãnh và tràn đầy lý tưởng. Nguyễn Văn Thạc là một minh chứng tiêu biểu cho thế hệ "hoa lửa" ấy. Sinh ra và lớn lên tại mảnh đất ngàn năm văn hiến, anh là một học sinh chuyên văn xuất sắc, từng đoạt giải nhất cuộc thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc. Khi đang là sinh viên năm thứ nhất khoa Toán - Lý của Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc anh rời xa giảng đường, rời xa người bạn gái thanh mai trúc ngựa để bước vào nơi bom rơi đạn nổ.
Nguyễn Văn Thạc nhập ngũ năm 1971. Hành trang anh mang theo ra trận không chỉ có súng đạn, mà còn có một cuốn sổ tay nhỏ – nơi anh ghi lại những dòng nhật ký đong đầy suy tư, khát vọng và tình yêu. Cuốn nhật ký sau này mang tên "Mãi mãi tuổi hai mươi" đã trở thành ngọn đuốc tinh thần cho biết bao thế hệ. Qua từng trang viết, người đọc không thấy sự sợ hãi trước cái chết, mà chỉ thấy một tâm hồn lãng mạn, một tình yêu quê hương da diết và một niềm tin tuyệt đối vào ngày chiến thắng. Anh viết về những chặng đường hành quân vất vả, về cái rét của đại ngàn, và cả những khoảng lặng nhớ về Hà Nội, nhớ về người con gái anh yêu.
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, đơn vị của Nguyễn Văn Thạc chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị - nơi được mệnh danh là "cối xay thịt" thời bấy giờ. Tại thành cổ Quảng Trị, bom đạn cày xới từng tấc đất, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận chiến ác liệt tại dòng sông Nhung, anh đã anh dũng hy sinh khi chưa đầy hai mươi tuổi đời. Trước khi ngã xuống, anh vẫn kịp nhắn nhủ đồng đội mang tấm ảnh và những dòng thư cuối cùng về cho gia đình và người thương.
Nguyễn Văn Thạc ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, khi những ước mơ giảng đường và hoài bão văn chương còn dang dở. Nhưng anh đã kịp sống một cuộc đời trọn vẹn và rực rỡ nhất. Tấm gương của anh, cùng với những dòng nhật ký rực lửa, đã khắc họa sâu sắc chân dung của một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Anh đã ra đi, nhưng tuổi hai mươi của anh thì còn mãi với thời gian, hòa vào hồn thiêng sông núi.



