Bài viết

Nguyễn Văn Thạc – mãi mãi tuổi hai mươi

11/08/2026Liên Chi Đoàn Khoa Kỹ Thuật Y Học (Trường Đại học Y Dược - ĐHTN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng đã kịp để lại cho cuộc đời những dấu ấn sâu đậm. Nguyễn Văn Thạc là một trong những gương mặt tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa – những con người sống đẹp, sống có lý tưởng và sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1948 tại Hà Nội. Anh là một sinh viên Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, một chàng trai trí thức trẻ, giàu mơ ước, giàu tình cảm và có tương lai rộng mở phía trước. Giống như bao thanh niên cùng thời, Nguyễn Văn Thạc mang trong mình những khát vọng rất đời thường: học tập, yêu thương, xây dựng hạnh phúc riêng. Nhưng trên tất cả, anh còn có một lý tưởng lớn lao hơn – đó là lý tưởng giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Nguyễn Văn Thạc đã tình nguyện gác lại bút nghiên, giảng đường và những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Quyết định ấy không hề dễ dàng, bởi đó là sự lựa chọn giữa sự sống và cái chết, giữa hạnh phúc cá nhân và nghĩa vụ với non sông. Nhưng bằng trái tim yêu nước và ý thức trách nhiệm của người thanh niên thời đại mới, anh đã chọn con đường ra trận.

Trong những năm tháng ở chiến trường, Nguyễn Văn Thạc đã ghi lại những dòng nhật ký chân thực và xúc động, sau này được xuất bản với tên gọi “Mãi mãi tuổi hai mươi”. Những trang viết của anh không chỉ phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh mà còn bộc lộ một tâm hồn trong sáng, giàu suy tư, đầy yêu thương và nhân văn. Đó là nỗi nhớ gia đình, là tình yêu thầm lặng dành cho người con gái nơi hậu phương, là những trăn trở về lẽ sống, về trách nhiệm của tuổi trẻ trước vận mệnh đất nước.

Điều khiến người đọc xúc động sâu sắc ở Nguyễn Văn Thạc không chỉ là sự hy sinh anh dũng, mà còn là cách anh sống trước khi hy sinh. Anh không hô hào những lời lớn lao, mà lặng lẽ sống hết mình cho lý tưởng, luôn tin tưởng vào ngày mai hòa bình. Trong bom đạn khốc liệt, anh vẫn giữ cho mình một trái tim giàu cảm xúc, yêu cái đẹp, yêu con người và yêu cuộc sống.

gày 30 tháng 7 năm 1972, Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh tại mặt trận Quảng Trị khi mới tròn hai mươi bốn tuổi. Cuộc đời anh dừng lại khi tuổi xuân đang độ đẹp nhất. Nhưng chính sự dừng lại ấy đã khiến anh trở nên bất tử trong lòng nhiều thế hệ người Việt Nam.

Sự hy sinh của Nguyễn Văn Thạc là minh chứng tiêu biểu cho vẻ đẹp của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến – sẵn sàng từ bỏ hạnh phúc riêng để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Anh không chỉ là một liệt sĩ, mà còn là biểu tượng của lý tưởng sống cao đẹp, của một thế hệ “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, đọc lại “Mãi mãi tuổi hai mươi”, chúng ta càng thấm thía giá trị của cuộc sống và càng trân trọng hơn những hy sinh của cha anh. Nguyễn Văn Thạc vẫn sống mãi, không chỉ trong những trang nhật ký, mà trong chính ý thức sống có trách nhiệm, có lý tưởng của thế hệ trẻ hôm nay.

Nguyễn Văn Thạc – anh đã ra đi, nhưng tuổi hai mươi của anh thì mãi mãi ở lại, như một ngọn lửa âm thầm nhưng bền bỉ, soi sáng con đường sống cho bao thế hệ mai sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn