NGUYỄN VĂN THẠC – MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những người lính không chỉ chiến đấu bằng súng đạn mà còn để lại cho đời sau những trang viết đầy cảm xúc về chiến tranh. Một trong những người như vậy là Nguyễn Văn Thạc.
Anh sinh năm 1952 tại Hà Nội, là một học sinh giỏi, sau đó đỗ vào Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh ác liệt, theo tiếng gọi của Tổ quốc, anh tạm gác lại giảng đường, tình nguyện nhập ngũ.
Tháng 10 năm 1971, Nguyễn Văn Thạc lên đường vào chiến trường. Trong những ngày huấn luyện và hành quân, anh bắt đầu viết nhật ký để ghi lại cảm xúc, suy nghĩ và những điều mắt thấy tai nghe.
Trong nhật ký, anh viết về tình đồng đội, về nỗi nhớ gia đình, về ước mơ còn dang dở của tuổi trẻ, nhưng đồng thời cũng thể hiện tinh thần sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Những trang viết của anh rất giản dị nhưng chân thật, khiến người đọc cảm nhận rõ một thế hệ thanh niên đã sống và chiến đấu với tất cả nhiệt huyết.
Ngày 30 tháng 7 năm 1972, khi đang làm nhiệm vụ trên đường hành quân ở Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã hy sinh khi tuổi đời mới 20.
Sau này, cuốn nhật ký của anh được xuất bản với tên “Mãi mãi tuổi hai mươi”, trở thành một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất viết về thế hệ thanh niên trong chiến tranh.
Cuốn nhật ký không chỉ là câu chuyện của riêng anh, mà còn là tiếng nói của cả một thế hệ đã sẵn sàng “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.



