Bài viết

Nguyễn Văn Thạc: "Mãi mãi tuổi hai mươi" và lời hẹn ước dang dở

Đà Nẵng22/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người anh hùng bước vào chiến trường không phải với tâm thế của một võ tướng, mà với tâm hồn của một thi sĩ và tri thức của một bậc nhân tài. Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 chính là hiện thân của vẻ đẹp ấy - một đóa hoa trí thức rực cháy giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Trước khi trở thành một người lính, Nguyễn Văn Thạc là một cái tên lừng lẫy trong giới học sinh, sinh viên Hà Nội bấy giờ. Anh là sinh viên xuất sắc của khoa Toán - Cơ, trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Không chỉ giỏi những con số khô khan, anh còn sở hữu một tâm hồn văn chương nhạy cảm với giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc.

Tháng 9 năm 1971, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, Nguyễn Văn Thạc cùng hàng ngàn sinh viên Hà Nội đã gác lại những giấc mơ giảng đường để lên đường nhập ngũ. Anh ra đi khi bản luận văn còn dang dở, mang theo trong ba lô một cuốn sổ tay nhỏ — nơi anh ghi lại những dòng nhật ký đầy chất lãng mạn nhưng cũng vô cùng thực tế về cuộc đời người lính. Xuyên suốt những chặng đường hành quân, Nguyễn Văn Thạc đã viết nên cuốn nhật ký nổi tiếng sau này mang tên "Mãi mãi tuổi hai mươi". Trong đó, anh không chỉ kể về những gian khổ, về bùn lầy, bom rơi đạn lạc, mà còn gửi gắm những lời yêu thương nồng cháy cho người bạn gái Như Anh và một niềm tin sắt đá vào tương lai.

Có một chi tiết làm rung động lòng người: Anh đã tự hẹn ước với bản thân và người yêu rằng, đúng ngày 30/4/1975, anh sẽ trở về Hà Nội để cùng cô đi dạo dưới hàng sấu. Anh tin vào chiến thắng đến mức xác định được cả thời điểm đất nước thống nhất từ nhiều năm trước đó. Sự tiên tri ấy không phải là phép màu, mà là sức mạnh của một lý tưởng sống rõ rệt.

Mùa hè năm 1972, Nguyễn Văn Thạc có mặt tại chiến trường Quảng Trị - nơi được mệnh danh là "cối xay thịt" với cuộc chiến 81 ngày đêm tại Thành cổ. Dưới làn mưa bom bão đạn dày đặc nhất trong lịch sử chiến tranh, người chiến sĩ thông tin ấy đã dũng cảm bám trụ trận địa để giữ vững mạch máu liên lạc cho đơn vị.

Ngày 30 tháng 7 năm 1972, trong một trận pháo kích dữ dội của kẻ thù, Nguyễn Văn Thạc đã bị thương rất nặng. Khi đồng đội đến bên cạnh, dù hơi thở đã yếu ớt, anh vẫn cố gắng dặn dò: "Mọi người hãy cố gắng chiến đấu... Đừng để trận địa rơi vào tay giặc".

Anh hy sinh khi chỉ còn vài tháng nữa là tròn 20 tuổi. Lời hẹn ước về ngày 30/4/1975 vẫn còn đó, nhưng anh đã không thể có mặt để chứng kiến thời khắc lịch sử ấy. Anh ngã xuống, để lại cuốn nhật ký còn thơm mùi mực và một tâm hồn thanh xuân bất tử với thời gian.

Nguyễn Văn Thạc đã chứng minh rằng: “Dù cuộc đời có ngắn ngủi, nhưng nếu biết sống và dâng hiến cho một lý tưởng cao đẹp, thì cái tuổi hai mươi ấy sẽ còn mãi rực rỡ và trẻ trung trong lòng hàng triệu thế hệ mai sau.” Cuốn nhật ký của anh đã trở thành "ngọn lửa" truyền cảm hứng cho biết bao thanh niên, sinh viên Việt Nam về trách nhiệm và tình yêu đối với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn