Nguyễn Văn Thạc - tấm gương tiêu biểu cho câu nói mỗi nghệ sĩ đều là một chiến sĩ, gác lại bút nghiên mà lên đường chiến đấu vì độc lập tự do của dân tộc
Sinh ngày 14 tháng 10 năm 1952 - mất năm 1972

Tiểu sử cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của tác giả Nguyễn Văn Thạc
(1952 – 1972)
Nguyễn Văn Thạc sinh ngày 14 tháng 10 năm 1952 tại làng Bưởi, Hà Nội, là con thứ 10 trong 14 anh em của một gia đình thợ thủ công. Cha mẹ có xưởng dệt nhỏ, thuê người dệt áo len và áo sợi. Khi Mỹ gây chiến tranh phá hoại miền Bắc, cha mẹ ông phải bán rẻ hết nhà cửa, xưởng máy, để sơ tán về quê tại xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm. Hợp tác xã không có việc làm, nhà lại đông con nên tài sản gia đình nhanh chóng khánh kiệt. Bà mẹ Thạc phải đi cắt cỏ bán lấy tiền ăn.
Khi gia đình đã sơ tán về quê ở Cổ Nhuế, Thạc học tại trường cấp III Yên Hoà B. Hằng ngày, anh phải đi bộ 4 cây số đến trường học; ngày nghỉ, thì đi bộ hàng chục cây số đến tận Thư viện Hà Nội để đọc sách. Tuy vất vả nhưng Thạc học giỏi đều tất cả các môn, đặc biệt là môn văn. Trong những năm học phổ thông, anh đã có nhiều tác phẩm văn, thơ được đăng trên các báo, được tuyển chọn in thành sách cùng với các tác phẩm của các tác giả thanh thiếu nhi khác như Trần Đăng Khoa, Hoàng Nhuận Cầm...
Trong khi chờ gọi nhập ngũ, Thạc đã xin thi và đỗ vào khoa Toán – Cơ của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Vừa học năm thứ nhất, ông vừa tự học thêm để hoàn thành chương trình năm thứ 2 và được nhà trường đồng ý cho lên học thẳng năm thứ 3.
Nhưng đó cũng là thời gian cuộc chiến tranh Việt Nam bước vào giai đoạn mới. Chiến trường miền Nam ngày càng gay go và ác liệt. Hàng ngàn sinh viên các trường đại học phải tạm ngừng việc học tập để bổ sung lực lượng chiến đấu cho quân đội. Nguyễn Văn Thạc đã nhập ngũ ngày 6 tháng 9 năm 1971.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là tấm gương tiêu biểu cho câu nói mỗi nghệ sĩ đều là một chiến sĩ, gác lại bút nghiên mà lên đường chiến đấu vì độc lập tự do của dân tộc. Ngày 6 tháng 9 năm 1971, cùng với 21 sinh viên của K15 Toán - Cơ (Đại học Tổng hợp) và nhiều sinh viên khác, anh gia nhập Quân đội Nhân dân Việt Nam, sau đó, hi sinh tại chiến trường Quảng Trị. Nguyễn Văn Thạc ra đi khi ước mơ còn dang dở, chưa chứng kiến đất nước hoàn toàn giải phóng, bao hoài bão đành bỏ ngang, ông là minh chứng rõ ràng nhất cho tội ác của chiến tranh.


