NGUYỄN VĂN THẠC – TIẾNG GỌI THANH XUÂN VÀ DI SẢN BẤT TỬ "MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI"
Chàng sinh viên khoa Văn gác bút nghiên lên đường ra trận
Có những tác phẩm văn học không chỉ nằm trên những trang giấy mà được viết bằng chính xương máu và tuổi thanh xuân của tác giả, trở thành bản thánh ca bi tráng của một thế hệ. Khi nhắc đến thế hệ thanh niên Hà Nội xếp bút nghiên lên đường đánh giặc trong mùa hè đỏ lửa năm 1972, cái tên liệt sĩ, nhà văn Nguyễn Văn Thạc luôn gợi lên sự xúc động nghẹn ngào và niềm tự hào sâu sắc qua cuốn nhật ký bất hủ "Mãi mãi tuổi hai mươi".
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại thành phố Hà Nội (nguyên quán tại xã Phù Lưu, huyện Thường Tín, Hà Nội). Vốn sở hữu tâm hồn nhạy cảm, thông minh và tài năng văn chương thiên bẩm, anh là học sinh giỏi văn toàn miền Bắc, sau đó trúng tuyển vào Khoa Văn, Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội. Giữa lúc giảng đường đại học đang rộng mở với những trang sách văn chương, thơ ca và tương lai ngời sáng, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giục giã khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc và mở rộng chiến tranh ác liệt. Cùng với hàng ngàn sinh viên ưu tú của thủ đô, Nguyễn Văn Thạc viết đơn tình nguyện gác lại bút nghiên, nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam vào tháng 5 năm 1972.
Chảo lửa Thành cổ Quảng Trị và những dòng nhật ký để lại
Được biên chế vào đội hình sư đoàn bộ binh trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận khốc liệt nhất năm 1972: Thành cổ Quảng Trị, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Thạc đã phải đối mặt với một tọa độ bom đạn dữ dội chưa từng có trong lịch sử chiến tranh hiện đại. Ngày đêm chịu đựng những trận bom carpet rải thảm của B-52, những đợt pháo kích từ hạm đội Mỹ ngoài biển dội vào lòng thành cổ nhỏ bé, anh cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ công sự, chiến đấu giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Chính trong những ngày tháng khốc liệt ấy, trong những hầm trú ẩn ngập khói bom và tiếng đạn pháo rền vang, anh miệt mài ghi chép lại những dòng nhật ký đầy chất thơ, sự chiêm nghiệm sâu sắc về chiến tranh, tình yêu, cái chết và khát vọng sống cao đẹp của tuổi trẻ. Anh viết cho tương lai, viết cho người bạn gái ở quê nhà và viết cho chính tâm hồn mình trước lằn ranh sinh tử.
Vào ngày 30 tháng 7 năm 1972, chỉ ít tháng sau khi đặt chân đến chiến trường, chiến sĩ Nguyễn Văn Thạc đã anh dũng hy sinh bên dòng sông Thạch Hãn khi tuổi đời vừa tròn 20. Cuốn nhật ký của anh được đồng đội giữ gìn và sau nhiều thập kỷ trao lại cho gia đình, khi được xuất bản đã trở thành hiện tượng văn hóa lớn, lay động trái tim hàng triệu độc giả trong và ngoài nước. Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc mãi mãi là biểu tượng cao đẹp về thế hệ "Xếp bút nghiên lên đường ra trận", sống hết mình và hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.



