NGUYỄN VĂN THẠC – TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI CHIẾN TRƯỜNG
Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên ưu tú của Khoa Toán - Lý, Đại học Tổng hợp Hà Nội – một người thanh niên đầy hoài bão và tâm hồn nghệ sĩ. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt năm 1971, anh cùng hàng nghìn sinh viên Thủ đô đã viết đơn bằng máu tình nguyện lên đường nhập ngũ. Anh rời xa giảng đường, xa người yêu và những giấc mơ khoa học để bước vào "tọa độ lửa" Quảng Trị năm 1972.
Dưới làn mưa bom bão đạn, anh đã để lại cho đời cuốn nhật ký đầy xúc động mang tên "Mãi mãi tuổi hai mươi". Trong những trang giấy cháy xém mùi thuốc súng, người ta không thấy sự sợ hãi, mà chỉ thấy một lý tưởng sống rực cháy: "Nếu lịch sử chọn ta làm điểm tựa, vui gì hơn làm người lính đi đầu". Anh viết về nỗi nhớ Hà Nội, về tình yêu chung thủy nhưng trên hết là trách nhiệm với Tổ quốc.
Nguyễn Văn Thạc hy sinh tại trận địa khi chưa đầy 20 tuổi, giữa lúc cuộc chiến đấu bảo vệ Thành cổ đang ở giai đoạn khốc liệt nhất. Anh ra đi, nhưng tâm hồn anh – một tâm hồn thanh cao, trong sáng và đầy trách nhiệm – đã sống mãi thông qua những dòng nhật ký. Cuốn sách ấy sau này đã trở thành biểu tượng cho một thế hệ thanh niên trí thức Việt Nam: sẵn sàng hy sinh lợi ích cá nhân, hiến dâng cả tuổi trẻ và mạng sống cho một ngày đất nước hoàn toàn độc lập.


