Nguyễn Văn Thạc – Tuổi hai mươi gửi lại trong “Mãi mãi tuổi hai mươi”
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, khi tuyến đường Trường Sơn trở thành huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam, hàng vạn thanh niên từ miền Bắc đã khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Họ rời giảng đường, ruộng đồng, phố xá để bước vào một hành trình mà phía trước là bom đạn, rừng sâu và những cung đường không có điểm dừng rõ ràng. Trong lớp người trẻ ấy, Nguyễn Văn Thạc trở thành một hình ảnh đặc biệt không chỉ bởi sự hy sinh, mà còn bởi những trang nhật ký ông để lại.
Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội, lớn lên trong bối cảnh đất nước đang trong chiến tranh. Ông là sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội – một trong những ngôi trường có nhiều sinh viên tham gia nhập ngũ thời kỳ đó. Khi lệnh tổng động viên được triển khai, Nguyễn Văn Thạc tạm gác lại việc học, viết đơn tình nguyện nhập ngũ và lên đường vào chiến trường.
Tháng 5 năm 1971, ông bắt đầu hành quân vào Trường Sơn cùng đơn vị. Con đường hành quân kéo dài qua nhiều ngày, băng rừng, vượt suối, đối mặt với thời tiết khắc nghiệt và nguy cơ bom đạn luôn rình rập. Trong hành trình ấy, ông bắt đầu viết nhật ký – ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và quan sát của mình về cuộc sống chiến tranh.
Những trang viết của Nguyễn Văn Thạc không phải là những dòng kể chiến công, mà là những ghi chép rất thật về cuộc sống của người lính trẻ: những đoạn hành quân mệt mỏi, những cơn sốt giữa rừng, những khoảng lặng khi dừng chân trong lán trại tạm bợ giữa Trường Sơn. Trong đó, có cả những suy tư về tuổi trẻ, về Hà Nội, về gia đình và về tương lai chưa định hình rõ ràng.
Điều đặc biệt là trong từng trang nhật ký, người đọc có thể cảm nhận rõ sự trưởng thành dần dần của một người trẻ khi bước vào chiến tranh. Từ một sinh viên còn nhiều bỡ ngỡ, Nguyễn Văn Thạc dần thích nghi với cuộc sống quân ngũ, chấp nhận gian khổ như một phần tất yếu của nhiệm vụ. Nhưng song song với đó vẫn là những trăn trở rất con người về sự sống, cái chết và ý nghĩa của sự hy sinh.
Cuối năm 1972, trong một đợt chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, Nguyễn Văn Thạc đã hy sinh khi mới 20 tuổi. Sự ra đi của ông diễn ra rất sớm, khi những trang nhật ký còn đang viết dở, khi hành trình của một người lính trẻ vẫn còn dang dở giữa chiến trường.
Sau này, cuốn nhật ký của ông được công bố với tên gọi “Mãi mãi tuổi hai mươi”. Những trang viết ấy không chỉ là tư liệu cá nhân, mà trở thành một trong những tài liệu đặc biệt giúp người đọc hôm nay hiểu rõ hơn về tâm hồn của thế hệ thanh niên trong chiến tranh – những con người vừa rất trẻ, vừa rất kiên cường.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Thạc không chỉ là câu chuyện về một người lính đã hy sinh, mà còn là câu chuyện về ký ức được lưu giữ bằng ngôn từ. Trong khi chiến tranh thường được nhắc đến qua trận đánh và chiến dịch, thì những trang nhật ký của ông lại cho thấy một góc nhìn khác: chiến tranh đi qua đời sống con người như thế nào, và con người đã sống, đã nghĩ, đã trưởng thành ra sao giữa khói lửa.



