Nguyễn Văn Thạc – Viết tiếp khát vọng tuổi hai mươi
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước ác liệt, có một thế hệ thanh niên đã gác lại bút nghiên, rời xa giảng đường đại học để lên đường ra trận với một tâm thế nhẹ nhàng nhưng đầy quyết liệt. Họ ra đi không chỉ bằng lòng dũng cảm mà còn bằng cả tâm hồn trí thức rực cháy lý tưởng. Một trong những gương mặt tiêu biểu nhất cho thế hệ ấy chính là liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – người đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình tại chiến trường Quảng Trị khói lửa, để lại cho đời cuốn nhật ký bất hủ “Mãi mãi tuổi hai mươi”
Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại Hà Nội, là một học sinh giỏi văn toàn quốc. Anh bước chân vào cổng trường Đại học Tổng hợp Hà Nội khi tương lai đang rộng mở phía trước. Thế nhưng, vào thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, anh đã tình nguyện nhập ngũ. Hình ảnh người sinh viên tài hoa rời xa giảng đường để cầm súng bảo vệ Tổ quốc chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu quê hương đất nước của thanh niên thời bấy giờ.
Trong suốt thời gian hành quân và chiến đấu, anh đã ghi lại những dòng nhật ký đầy cảm xúc. Đó không chỉ là những ghi chép về sự tàn khốc của chiến tranh, mà còn là những dòng tâm sự chứa chan tình yêu cuộc sống, tình yêu đôi lứa và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. Anh từng viết: "Hạnh phúc là gì? Là được hy sinh cho lý tưởng, là được cống hiến cho Tổ quốc". Những dòng chữ ấy cho thấy một tâm hồn cao đẹp, một bản lĩnh chính trị vững vàng của một người trẻ tuổi trước vận mệnh dân tộc.
Nguyễn Văn Thạc hy sinh ngày 30/7/1972 tại chiến trường Quảng Trị, khi mới chỉ tròn 20 tuổi – đúng như cái tên cuốn nhật ký mà sau này cả thế giới đều biết đến. Anh ngã xuống khi chưa kịp nếm trải hết vị ngọt của hòa bình, chưa kịp thực hiện những dự định văn chương còn dang dở. Những sự hy sinh của anh không hề vô ích. Cuốn nhật ký của anh đã trở thành ngọn lửa truyền cảm hứng cho hàng triệu bạn trẻ Việt Nam, giúp chúng ta hiểu thế nào là một "thời hoa lửa" đúng nghĩa: có đau thương, có mất mát nhưng cũng tràn đầy lạc quan và hy vọng.
Đối với học sinh chúng em dưới mái trường Hậu Thạnh Đông hôm nay, tấm gương của anh Nguyễn Văn Thạc là một lời nhắc nhở về giá trị của thời gian và trách nhiệm. Anh hy sinh khi ở lứa tuổi chỉ hơn chúng em vài năm, nhưng anh đã sống một cuộc đời vô cùng ý nghĩa. Trong thời bình, lòng yêu nước của chúng em chính là sự nỗ lực học tập để tiếp nối những ước mơ còn dang dở của các anh. Mỗi trang sách chúng em lật mở hôm nay đều có bóng dáng sự hy sinh của thế hệ các anh năm xưa.
Chúng em nguyện hứa sẽ sống xứng đáng với "tuổi hai mươi" mà anh đã gửi lại chiến trường. Chúng em sẽ không ngừng rèn luyện, sống có lý tưởng và hoài bão, để xứng đáng là những chủ nhân tương lai của đất nước. Tên tuổi và tinh thần của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc sẽ mãi mãi là ngôi sao sáng dẫn đường cho tuổi trẻ Việt Nam trên hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa.



