Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN THÁI – NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG ĐẶC CÔNG QUẢ CẢM TRÊN CHIẾN TRƯỜNG TRỊ – THIÊN

Nguyễn Văn Thái, sinh năm 1944, quê xã Phú Hưng, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, nhập ngũ năm 1964. Từ một chiến sĩ, ông trưởng thành thành đại đội trưởng Đại đội 21 đặc công, Tiểu đoàn 21 thành phố Huế. Trong những năm 1964–1969, ông tham gia nhiều trận chiến đấu trên chiến trường Trị – Thiên, nổi bật tại khách sạn Hương Giang, Tam Thai, Khê Xá, Hữu Ngạn và Lê Xá. Nhiều lần bị thương, ông vẫn tiếp tục chiến đấu và chỉ huy đơn vị. Tháng 5-1969, ông bị thương nặng và bị bắt nhưng vẫn giữ vững khí tiết. Ngày 20-9-1971, Nguyễn Văn Thái được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Huế22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thái sinh năm 1944 tại xã Phú Hưng, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế.

Năm 1964, khi khoảng 20 tuổi, ông nhập ngũ và bắt đầu những năm tháng chiến đấu trên chiến trường Trị – Thiên.

Từ một chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, Nguyễn Văn Thái từng bước trưởng thành thành cán bộ chỉ huy. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là đại đội trưởng Đại đội 21 đặc công thuộc Tiểu đoàn 21 thành phố Huế.

Trong khoảng 5 năm từ 1964 đến tháng 5-1969, tên tuổi Nguyễn Văn Thái gắn với nhiều trận đánh đặc công táo bạo ngay tại những khu vực đối phương tổ chức phòng thủ nghiêm ngặt.

TRẬN ĐÁNH KHÁCH SẠN HƯƠNG GIANG

Năm 1967, Nguyễn Văn Thái được giao chuẩn bị trận đánh tại khách sạn Hương Giang ở Huế.

Để chuẩn bị, ông nhiều lần bí mật vào khu vực mục tiêu trinh sát, nghiên cứu cách bố phòng và hoạt động của đối phương.

Sau quá trình chuẩn bị, Nguyễn Văn Thái chỉ huy đơn vị vượt qua các khu vực canh phòng để tiếp cận mục tiêu.

Bằng cách đánh bất ngờ, táo bạo, theo tài liệu tuyên dương, đơn vị của ông tiêu diệt 400 quân Mỹ, trong đó có nhiều sĩ quan và nhân viên kỹ thuật.

Chiến thắng này được ghi nhận đã tác động mạnh đến tinh thần của cả hai phía và cổ vũ phong trào đấu tranh tại địa phương.

BỊ THƯƠNG VẪN DÙNG ĐKZ DIỆT HỎA ĐIỂM

Cuối năm 1967, Nguyễn Văn Thái tiếp tục tham gia trận đánh Trung đoàn 7 thiết giáp tại Tam Thai, phụ trách mũi tiến công chủ yếu.

Khi lực lượng tiến đến hàng rào cuối cùng, hỏa lực đối phương bắn ra dữ dội khiến đội hình không thể phát triển.

Chiến sĩ sử dụng súng ĐKZ bị thương.

Nguyễn Văn Thái lúc này cũng đã bị thương.

Nhưng trước tình thế mũi tiến công bị chặn lại, ông trực tiếp sử dụng khẩu ĐKZ.

Hai phát đạn được bắn ra.

Lô cốt và hỏa điểm đang ngăn chặn đội hình bị phá.

Đối phương lập tức sử dụng xe tăng và xe thiết giáp phản kích.

Nguyễn Văn Thái tiếp tục ngắm bắn.

Theo tài liệu, chỉ với một quả đạn, ông bắn cháy chiếc M.113 đi đầu.

Thời cơ xuất hiện, Nguyễn Văn Thái lập tức dẫn đầu đơn vị xung phong. Cùng với các lực lượng phối hợp, đơn vị tiến công và tiêu diệt lực lượng thiết giáp đối phương.

VẾT THƯƠNG CHƯA LÀNH ĐÃ XIN TRỞ LẠI ĐƠN VỊ

Trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy năm 1968, Nguyễn Văn Thái bị thương khi chiến đấu tại khách sạn Thuận Hóa.

Ông được đưa đi điều trị.

Nhưng vết thương chưa khỏi hẳn, Nguyễn Văn Thái đã xin trở lại đơn vị vì nhiệm vụ chiến đấu đang khẩn trương.

Sau khi trở về, ông được giao chỉ huy một tổ tập kích cụm cơ giới ở Khê Xá.

Khi bí mật bò gần đến mục tiêu, Nguyễn Văn Thái bất ngờ bị phát hiện.

Một lính gác lên tiếng hỏi.

Thay vì mất bình tĩnh, ông trả lời để đối phương không lập tức báo động, rồi nhanh chóng xử lý người lính gác.

Ngay sau đó, Nguyễn Văn Thái ra lệnh cho tổ chiến đấu xung phong.

Theo tài liệu tuyên dương, trận tập kích đã phá hủy toàn bộ 17 xe tăng trong cụm cơ giới.

ÔM QUẢ BỘC PHÁ ĐANG CHÁY NÉM TRỞ LẠI MỤC TIÊU

Cuối năm 1968, trong trận đánh tại quận lỵ Hữu Ngạn, Nguyễn Văn Thái lại đối mặt với một tình huống đặc biệt nguy hiểm.

Mục tiêu là căn nhà chứa tài liệu của đối phương.

Lực lượng tiến công sử dụng một quả bộc phá nặng 7 kg.

Nhưng khi được ném vào mục tiêu, quả bộc phá vướng vào cánh cửa sổ rồi văng ngược trở ra ngoài.

Ngòi bộc phá vẫn đang cháy.

Chỉ ít giây nữa, nó có thể phát nổ ngay cạnh đội hình chiến đấu.

Nguyễn Văn Thái lập tức xông lên.

Ông ôm lấy quả bộc phá đang cháy, dùng sức ném mạnh qua cửa sổ để nó lọt hẳn vào bên trong căn nhà.

Bộc phá phát nổ.

Căn nhà cùng số tài liệu bên trong bị phá hủy.

Sức ép của vụ nổ hất Nguyễn Văn Thái ra ngoài khiến ông bất tỉnh.

Nhưng khi tỉnh lại, ông không rời trận địa mà tiếp tục chỉ huy đơn vị chiến đấu.

Đây là một trong những tình tiết nổi bật nhất trong hồ sơ chiến đấu của Nguyễn Văn Thái.

TRẬN LÊ XÁ VÀ NHỮNG NGÀY TRONG NHÀ TÙ

Tháng 5 năm 1969, đơn vị Nguyễn Văn Thái chiến đấu chống một cuộc càn quét tại Lê Xá.

Ông tiếp tục thể hiện phong cách chỉ huy quen thuộc: trực tiếp bám sát đội hình, xử trí linh hoạt và dẫn đầu lực lượng tiến công.

Trong trận đánh, Nguyễn Văn Thái bị thương nặng và bị bắt.

Từ chiến trường, ông bị đưa vào nhà tù.

Theo tài liệu tuyên dương, mặc dù phải chịu những hình thức tra tấn khắc nghiệt, Nguyễn Văn Thái không khuất phục và giữ vững lòng trung thành với cách mạng, khiến những đồng đội cùng bị giam giữ cảm phục.

NGƯỜI CHỈ HUY TRƯỞNG THÀNH TỪ CHIẾN TRƯỜNG

Từ một chiến sĩ nhập ngũ năm 1964, Nguyễn Văn Thái trưởng thành thành đại đội trưởng đặc công qua chính những trận đánh ác liệt trên chiến trường Trị – Thiên.

Điểm nổi bật trong hành trình ấy là tinh thần dũng cảm, bình tĩnh và quyết đoán trong những tình huống nguy hiểm: bị thương vẫn sử dụng ĐKZ mở cửa tiến công ở Tam Thai; vết thương chưa lành đã xin trở lại đơn vị; trực tiếp xử trí tình huống bị phát hiện tại Khê Xá; và đặc biệt là hành động ôm quả bộc phá đang cháy ném trở lại mục tiêu tại Hữu Ngạn.

Nguyễn Văn Thái được tặng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất, 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì, 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba3 lần được tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua.

Ngày 20 tháng 9 năm 1971, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Nguyễn Văn Thái danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Câu chuyện của Nguyễn Văn Thái là hành trình của một người lính trưởng thành ngay giữa chiến trường Trị – Thiên. Từ khách sạn Hương Giang, Tam Thai đến Khê Xá, Hữu Ngạn và Lê Xá, nhiều lần bị thương nhưng ông vẫn trở lại chiến đấu. Đặc biệt, hình ảnh người đại đội trưởng lao lên ôm quả bộc phá 7 kg đang cháy và ném trở lại mục tiêu đã trở thành một chi tiết tiêu biểu cho sự quyết đoán và tinh thần chấp nhận hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ của ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn