Nguyễn Văn Thắng
Đêm Giáng sinh buồn nhất đời
Đêm Giáng sinh buồn nhất đời
Đêm 24 tháng 12 năm 1972, chúng tôi đang ở chiến trường Quảng Trị. Trời lạnh buốt, sương rơi trắng rừng. Địch bắn pháo không ngừng. Trong hầm tối om, đồng chí Quang (quê Hải Phòng) bỗng hát khẽ bài “Silent Night”.
Cả hầm im bặt. Chúng tôi ngồi sát vào nhau, ai cũng nhớ nhà. Tôi nhớ mẹ già ở Ninh Bình đang ngồi bên bếp lửa. Anh em lần lượt kể về gia đình: người thì nhớ vợ mới cưới, người thì nhớ con thơ chưa kịp ôm lần nào.
Quang nói nhỏ: “Nếu mai tao chết, anh em nhớ chôn tao quay mặt về hướng Bắc, để tao còn nhìn về nhà…”
Sáng hôm sau, Quang hy sinh thật. Chúng tôi chôn anh theo lời dặn, quay mặt về hướng Bắc. Đến giờ, mỗi dịp Giáng sinh, tôi vẫn không ngủ được, cứ thấy tiếng hát khẽ trong hầm tối ấy.



