Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Thắng – Máu Đổ Nơi Đất Bạn, Danh Ghi Trong Lòng Dân

Câu chuyện về Bác Nguyễn Văn Thắng – trung đội phó đội bảo vệ biên giới Việt Nam – Campuchia với những trận chiến khốc lệt nơi biên cương của Tổ quốc.

Thanh Hóa30/01/2026Lê Thị Thu Hằng (BTV Đoàn xã Hoạt Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những trang sử lặng thầm nhưng rực cháy của dân tộc Việt Nam, có những con người không tìm đến vinh quang, mà vinh quang tự khắc tìm đến họ. Bác Nguyễn Văn Thắng – trung đội phó đội bảo vệ biên giới Việt Nam – Campuchia – là một con người như thế.

Cuộc đời quân ngũ của bác không được khắc ghi bằng huân chương rực rỡ, mà bằng mồ hôi, máu và sự hy sinh thầm lặng nơi chiến trường xa xôi, nơi bác vừa bảo vệ từng tấc đất Tổ quốc, vừa kề vai sát cánh giúp đỡ đất nước bạn Campuchia trong những năm tháng khói lửa. Những ngày hành quân nơi đất bạn là những ngày gian khổ đến cùng cực. Bữa ăn của người lính khi ấy chỉ là cơm khô với nước mắm, chia nhau từng ngụm nước, từng hạt gạo. Cái đói, cái mệt, sốt rét rừng và nỗi nhớ nhà bủa vây, nhưng không ai chùn bước. Bởi trong tim họ là hai tiếng nhiệm vụ, là lời thề bảo vệ hòa bình cho biên giới, cho nhân dân hai nước.

Giữa đội hình ấy, trung đội phó Nguyễn Văn Thắng luôn là người đi đầu – vững vàng, quyết đoán, là chỗ dựa tinh thần cho đồng đội trong những giờ phút cam go nhất. Tại tỉnh Kongpongcham, bác cùng đơn vị đã trải qua tám lần đánh điểm ác liệt. Mỗi trận đánh là một lần đối diện với cái chết, là ranh giới mong manh giữa sống và hy sinh. Đạn pháo xé gió, đất đá tung lên mù mịt, tiếng súng hòa lẫn tiếng hô xung phong vang dội cả cánh rừng. Nhưng chính trong lằn ranh sinh tử ấy, phẩm chất của người lính cách mạng càng tỏa sáng – bình tĩnh, kiên cường và không bao giờ lùi bước. Trận đánh cuối cùng của đại đội bác vào ngày 21/12/1977 diễn ra từ 5 giờ sáng đến 12 giờ trưa, kéo dài suốt bảy tiếng đồng hồ căng thẳng và khốc liệt. Mặt trời lên cao cũng là lúc chiến trường nóng bỏng nhất.

Khi đại đội trưởng bị thương, giữa làn đạn dày đặc của địch, không một giây do dự, bác Nguyễn Văn Thắng đã lao vào cứu chỉ huy. Hành động ấy không phải sự liều lĩnh nhất thời, mà là bản lĩnh của một người chỉ huy luôn đặt đồng đội lên trên chính mạng sống của mình. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, viên đạn của kẻ thù đã xuyên qua đùi bác. Máu đổ xuống đất bạn Campuchia, hòa vào bùn đất chiến trường. Nỗi đau thể xác không lớn bằng nỗi đau tinh thần khi bác chứng kiến tám đồng đội ngã xuống, những người anh em từng chia nhau từng miếng cơm khô, từng canh gác dưới đêm rừng, mãi mãi không trở về. Đó là những mất mát không gì bù đắp được, là ký ức theo bác suốt cuộc đời. Nhưng dù bị thương, dù đối diện nỗi đau tận cùng, tinh thần người lính trong bác Nguyễn Văn Thắng vẫn không hề gục ngã. Bác đã sống, đã trở về, mang theo trên cơ thể những vết thương chiến tranh và trong trái tim là ký ức không bao giờ phai. Những vết thương ấy là dấu ấn của lòng dũng cảm, là minh chứng cho một thế hệ sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, máu xương vì hòa bình, vì tình hữu nghị quốc tế cao cả giữa Việt Nam và Campuchia.

Ngày hôm nay, khi đất nước thanh bình, biên giới yên vui, chúng ta càng thấm thía hơn giá trị của sự hy sinh ấy. Cuộc đời và chiến công của bác Nguyễn Văn Thắng không chỉ là niềm tự hào của gia đình, của đơn vị, mà còn là ngọn lửa truyền thống thắp sáng lòng yêu nước cho các thế hệ mai sau. Bác là biểu tượng của người lính Việt Nam: kiên trung, nhân ái, sẵn sàng chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc mình, mà còn vì hòa bình của nhân loại. Xin cúi đầu trước những đồng đội đã ngã xuống, và xin trân trọng nghiêng mình trước bác Nguyễn Văn Thắng – người lính của biên giới, người anh hùng thầm lặng của hai dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Thắng – Máu Đổ Nơi Đất Bạn, Danh Ghi Trong Lòng Dân | Câu chuyện thời hoa lửa