NGUYỄN VĂN THÀNH – NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG GAN DẠ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG ĐỒNG BẰNG BẮC BỘ
Nguyễn Văn Thành sinh năm 1928, quê Hào Nam, Thịnh Hào, Ba Đình, Hà Nội, nhập ngũ tháng 10-1950. Trong 17 trận chiến đấu ở đồng bằng Bắc Bộ, ông nổi bật với khả năng chỉ huy dũng cảm, linh hoạt và táo bạo, đặc biệt trong các trận đánh công sự. Tại Cầu Vật, dù bị thương vẫn dẫn đầu xung phong; tại Vô Tình, ông chia trung đội thành ba mũi đánh chiếm liên tiếp 5 lô cốt; tại Yến Vĩ, ông trực tiếp trèo lên nóc lô cốt dùng lựu đạn tiêu diệt ụ trọng liên 12,7mm; tại Kim Thanh, dù bị thương nặng ở đùi vẫn tiếp tục chỉ huy đến khi trận đánh thắng lợi. Ngày 7-5-1956, khi là Đại đội trưởng Trung đoàn 48, Đại đoàn 320, Nguyễn Văn Thành được tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, chiến trường đồng bằng Bắc Bộ là nơi diễn ra nhiều trận đánh công sự ác liệt. Địch dựa vào hệ thống đồn bốt kiên cố, hỏa lực mạnh và địa hình thuận lợi để chống trả. Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Văn Thành nổi bật là một cán bộ chỉ huy dũng cảm, mưu trí, nhiều lần trực tiếp dẫn đầu đơn vị đánh vào những vị trí khó khăn nhất.
Nguyễn Văn Thành sinh năm 1928, dân tộc Kinh, quê ở xóm Hào Nam, xã Thịnh Hào, quận Ba Đình, Hà Nội. Ông nhập ngũ tháng 10-1950. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Đại đội trưởng bộ binh thuộc Trung đoàn 48, Đại đoàn 320, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Từ ngày nhập ngũ, Nguyễn Văn Thành đã tham gia 17 trận đánh trên chiến trường đồng bằng Bắc Bộ. Ông đặc biệt nổi bật trong những trận đánh công sự vững chắc, nơi người chỉ huy phải vừa gan dạ đi đầu, vừa nhanh chóng xử lý tình huống để mở đường cho đơn vị.
Bị thương vẫn dẫn đầu xung phong
Năm 1952, trong trận Cầu Vật trên đường số 10, Thái Bình, sau khi cửa mở được hình thành, hỏa lực địch lập tức bắn dữ dội vào đội hình tiến công.
Nguyễn Văn Thành đang dẫn đầu tiểu đội thì bị thương, gãy ba chiếc răng. Nhưng ông không rời trận địa.
Nén đau, Nguyễn Văn Thành tiếp tục dẫn đơn vị vượt qua hỏa lực, đánh chiếm một căn nhà và dãy tường hộp làm điểm đứng chân. Từ đó, ông tổ chức lực lượng phát triển sâu vào bên trong, chia cắt đội hình đối phương.
Cách đánh quyết đoán ấy tạo điều kiện cho hướng chủ yếu xung phong áp đảo. Kết quả, quân ta diệt và bắt toàn bộ 40 đối phương trong đồn, thu toàn bộ vũ khí và quân dụng.
Một trung đội chia thành ba mũi
Tháng 11-1952, trong trận Vô Tình, Nam Định, Nguyễn Văn Thành chỉ huy trung đội nhanh chóng chiếm được lô cốt chính chỉ sau ít phút nổ súng.
Nhưng các hướng tiến công khác vẫn chưa vào được.
Nếu dừng lại chờ phối hợp, đối phương có thể củng cố lại trận địa.
Nguyễn Văn Thành lập tức thay đổi cách đánh. Ông chia trung đội thành ba mũi, đánh chia cắt, liên tiếp chiếm thêm 5 lô cốt.
Sức ép từ bên trong khiến hệ thống phòng ngự bị rối loạn, tạo điều kiện cho các đơn vị bạn tiến vào.
Trận đánh kết thúc với việc quân ta tiêu diệt toàn bộ khoảng 60 đối phương trong cứ điểm.
Quỳnh Côi – vừa đánh vừa gọi hàng
Tháng 1-1953, tại Quỳnh Côi, Thái Bình, Nguyễn Văn Thành tiếp tục thể hiện khả năng chỉ huy linh hoạt.
Sau khi phá được hai lớp hàng rào, ông dẫn đầu tiểu đội xung phong, đánh chiếm lô cốt đầu cầu.
Không chỉ tiếp tục tiến công, Nguyễn Văn Thành còn kết hợp vừa đánh vừa gọi hàng.
Theo tư liệu, đơn vị ông tiêu diệt thêm 4 đối phương, gọi hàng 18 người, qua đó mở rộng bàn đạp để lực lượng phía sau tiến vào.
Nhờ thế, toàn đơn vị nhanh chóng phát triển tiến công, diệt gọn vị trí có hơn 70 quân đối phương.
Trèo lên nóc lô cốt diệt hỏa điểm
Tháng 5-1953, trong trận Yến Vĩ, Mỹ Đức, Hà Tây, đơn vị gặp khó khăn trước một vị trí phòng thủ rất kiên cố.
Một ụ trọng liên 12,7mm khống chế mạnh hướng tiến công.
Nguyễn Văn Thành nghĩ ra một phương án táo bạo.
Ông tự mình dẫn một tổ bí mật tiếp cận sát lô cốt, rồi trèo lên nóc công sự. Từ đó, Nguyễn Văn Thành thả lựu đạn qua lỗ thông hơi, tiêu diệt hỏa điểm trọng yếu.
Hỏa lực bị dập tắt, đơn vị lập tức xung phong, tiếp tục phát triển trận đánh.
Đó là một ví dụ tiêu biểu cho phong cách chỉ huy của Nguyễn Văn Thành: khi đơn vị gặp khó, người chỉ huy trực tiếp tìm cách mở nút thắt của trận địa.
Kim Thanh – bị thương nặng vẫn giấu đồng đội để tiếp tục chỉ huy
Một trong những trận đánh thể hiện rõ nhất ý chí của Nguyễn Văn Thành diễn ra tại Kim Thanh, Hà Nam, tháng 2-1951.
Đơn vị chiếm lĩnh trận địa vào một đêm sáng trăng nên bị phát hiện. Đối phương lập tức gọi pháo và sử dụng hỏa lực trong đồn bắn ra dữ dội.
Nguyễn Văn Thành vẫn bình tĩnh động viên bộ đội giữ vững quyết tâm.
Ngay từ phút đầu, đơn vị phá được khoảng 20 mét hàng rào thép gai. Ông tiếp tục dẫn đầu lực lượng đánh chiếm lô cốt đầu cầu.
Trong lúc chiến đấu, Nguyễn Văn Thành bị thương nặng ở đùi.
Nhưng ông không báo cho đồng đội.
Nằm trên nóc lô cốt vừa chiếm được, ông tiếp tục quan sát trận địa và chỉ huy đơn vị tiến công.
Nhờ đó, lực lượng của ông cùng đơn vị bạn diệt và bắt toàn bộ khoảng 80 đối phương trong vị trí.
Hai lần bị thương trong những trận đánh khác nhau, Nguyễn Văn Thành đều chọn một cách ứng xử giống nhau:
không rời trận địa khi đơn vị vẫn còn cần người chỉ huy.
Người chỉ huy được chiến sĩ tin yêu
Điều đáng quý ở Nguyễn Văn Thành không chỉ nằm ở những trận đánh.
Trong đơn vị, ông luôn chủ động xây dựng bộ đội tiến bộ về mọi mặt, quan tâm dìu dắt chiến sĩ và giúp anh em nhanh chóng trưởng thành.
Đối với đơn vị bạn, ông thường nhận phần khó về mình, nhường thuận lợi cho đồng đội.
Nguyễn Văn Thành cũng luôn chú trọng học tập, rút kinh nghiệm sau mỗi trận đánh để nâng cao trình độ chỉ huy.
Chính sự khiêm tốn, giản dị, gần gũi chiến sĩ đã khiến ông được đồng đội tin yêu.
Danh hiệu dành cho người cán bộ trẻ
Với những thành tích trong chiến đấu và xây dựng đơn vị, Nguyễn Văn Thành được tặng:
Huân chương Chiến công hạng Nhì;
Huân chương Chiến công hạng Ba;
2 lần được tiểu đoàn và đại đoàn khen thưởng;
4 lần được công nhận Chiến sĩ thi đua cấp đại đội và đại đoàn.
Ngày 7-5-1956, Nguyễn Văn Thành được Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN
Từ một người lính nhập ngũ năm 1950, Nguyễn Văn Thành đã nhanh chóng trưởng thành thành một cán bộ chỉ huy có bản lĩnh, gan dạ và sáng tạo.
Ở Cầu Vật, ông bị thương vẫn dẫn đầu.
Ở Vô Tình, ông chia trung đội thành ba mũi để phá thế bế tắc.
Ở Yến Vĩ, ông trèo lên nóc lô cốt để tiêu diệt hỏa điểm.
Ở Kim Thanh, dù bị thương nặng, ông vẫn nằm trên nóc công sự chỉ huy cho đến khi trận đánh kết thúc.
Đó chính là hình ảnh tiêu biểu của Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Thành – người chỉ huy luôn có mặt ở nơi khó khăn nhất của trận địa.



