Nguyễn Văn Thành: Người Lính Cũ và Ký Ức Không Phai.
Nguyễn Văn Thành: Người Lính Cũ và Ký Ức Không Phai.
Cựu chiến binh Nguyễn Văn Thành sinh năm 1950 tại một làng quê nghèo ở Hải Hưng (nay là Hải Dương). Anh nhập ngũ vào năm 1968 khi mới 18 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, và được biên chế vào Trung đoàn 27, Sư đoàn 320 (Đoàn Đồng Bằng). Ngay sau khóa huấn luyện cấp tốc, ông đã hành quân vào chiến trường miền Nam. Chiến đấu ở mặt trận ác liệt Ký ức đầu tiên và sâu sắc nhất về chiến trường trong lòng ông Thành là Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh (1968). Khi đó, đơn vị ông chịu trách nhiệm phối hợp, mở các đợt tấn công chốt chặn, bảo vệ tuyến đường chiến lược. Ông Thành kể lại: "Đường hành quân lúc đó không phải là đường, mà là những lối mòn xuyên rừng, ngập bùn, dưới làn mưa bom B52 như trút nước. Anh em phải liên tục ôm súng bò, trườn. Cái đói, cái khát có thể chịu được, nhưng cái lạnh thấu xương và mùi thuốc súng, mùi tử khí thì ám ảnh mãi." "Cứ đi về phía tiếng súng, cứ bám vào đồng đội, cứ nghĩ đến ngày thống nhất là có thêm sức mạnh để bước tiếp. Nhiều đêm, tôi chỉ chợp mắt được vài tiếng, đầu kê lên ba lô, tay vẫn ôm chặt khẩu AK." Đỉnh điểm là trận đánh tại một cao điểm gần Cà Lu. Đơn vị ông bị địch bao vây, pháo kích dồn dập. Ông Thành cùng 5 đồng đội khác được lệnh giữ chốt bằng mọi giá, phải chiến đấu giáp lá cà. 12 giờ trưa hôm đó, bom pháo làm rung chuyển cả ngọn đồi, bụi đất nhuộm đỏ ánh mặt trời. Chỉ huy hy sinh, ông Thành bị thương vào cánh tay, nhưng vẫn nghiến răng dùng khẩu trung liên bắn chặn, tạo điều kiện cho đồng đội rút lui và củng cố lực lượng. Người chiến sĩ Cục Chính trị và cuộc sống sau chiến tranh Sau khi bị thương, ông Thành được điều chuyển về công tác tại Cục Chính trị, Quân khu 4. Từ chiến trường khói lửa, ông chuyển sang công việc hậu phương, tiếp tục đóng góp vào cuộc chiến bằng các công tác tuyên truyền, động viên và chuẩn bị vật chất. Ông tham gia vào đội ngũ hậu cần trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975, niềm vui vỡ òa khi nghe tin Miền Nam hoàn toàn giải phóng. Kết thúc chiến tranh, ông Thành mang trên mình những vết sẹo không chỉ ở da thịt mà còn trong tâm hồn. Ông xuất ngũ năm 1980 với quân hàm Thiếu tá, trở về quê hương. Cuộc sống sau chiến tranh muôn vàn khó khăn, nhưng ông luôn giữ vững tinh thần của người lính.
Ông tham gia tích cực vào công tác Hội Cựu chiến binh địa phương, gương mẫu trong các phong trào xây dựng nông thôn mới. Với ông, mỗi ngày được sống yên bình, được thấy con cháu lớn khôn là một phần thưởng vô giá mà đồng đội đã đánh đổi bằng xương máu để mang lại. Chiến thắng và cái giá không thể đong đếm Nhắc lại những năm tháng chiến đấu, giọng ông Thành trầm xuống: "Chiến thắng là điều vĩ đại nhất của dân tộc, nhưng cái giá phải trả thì không gì có thể đong đếm được. Mất mát lớn lắm. Có những người lính trẻ, chỉ vừa tròn 19, 20 tuổi đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường. Chúng tôi, những người may mắn trở về, luôn phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh đó." Ông luôn dặn dò thế hệ trẻ: "Phải biết ơn và trân trọng hòa bình. Nếu không có những người lính nằm xuống, thì làm sao có được tương lai tươi sáng, có được độc lập, tự do như ngày hôm nay." Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Thành là minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm, kiên cường của một thế hệ đã làm nên lịch sử.


