Nguyễn Văn Thế (2)
Giữa những ngày tháng Tư lịch sử, khi quê hương Tiên Du, Bắc Ninh đang rộn ràng trong sắc nắng vàng tươi, chúng tôi tìm đến thăm gia đình đồng chí Nguyễn Văn Thế – một người thương binh đã dành cả tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Căn nhà của ông nằm khang trang dưới những tán cây xanh mát, vừa được tu sửa nhờ sự quan tâm của Nhà nước và tấm lòng của bà con lối xóm. Bước vào nhà, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chúng tôi là tấm bằng "Tổ quốc ghi công" và những tấm huân chương được treo trang trọng ở vị trí cao nhất. Ở tuổi đã ngoài bảy mươi, dù vết thương cũ trên chân mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng ánh mắt ông Thế vẫn toát lên vẻ tinh anh và đầy tự hào.
Nhấp chén trà nóng, ông chậm rãi kể cho chúng tôi nghe về những năm tháng chiến đấu khốc liệt ở chiến trường miền Nam. Năm 1972, trong một trận đánh ác liệt tại Quảng Trị, ông bị thương nặng. Sau thời gian dài điều trị, ông trở về địa phương với tỉ lệ thương tật 4/4. Trở về đời thường với cơ thể không còn lành lặn, nhưng tinh thần người lính vẫn không hề suy giảm. Ông tâm sự: "Ngày ấy, được sống sót trở về đã là hạnh phúc lớn lao. Mình còn may mắn hơn bao đồng đội đã nằm lại chiến trường, vì vậy, mình không cho phép bản thân gục ngã".
Với ý chí "tàn nhưng không phế", ông Thế đã cùng vợ tần tảo khai hoang, phát triển kinh tế vườn ao chuồng. Không chỉ làm giàu cho gia đình, ông còn tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, trở thành tấm gương sáng trong công tác Hội Cựu chiến binh xã Tiên Du, luôn tận tình chỉ bảo, truyền lửa cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước và đạo lý "Uống nước nhớ nguồn".
Sự hy sinh và đóng góp của ông đã được Nhà nước ghi nhận qua những danh hiệu cao quý. Đối với người dân xã Tiên Du, ông Nguyễn Văn Thế không chỉ là một thương binh mẫu mực mà còn là một "cây cao bóng cả", một biểu tượng sống động về đức hy sinh và nghị lực phi thường của Bộ đội Cụ Hồ trong thời bình.



