NGUYỄN VĂN THỂ – BA LẦN XÔNG LÊN, BA LẦN BỊ THƯƠNG
Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Thể (sinh năm 1947), quê xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An, nhập ngũ tháng 4/1965. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là tiểu đội trưởng Đại đội 1, Tiểu đoàn bộ đội địa phương tỉnh Long An. Trong hai năm 1965–1966, Nguyễn Văn Thể tham gia 26 trận, trực tiếp diệt 34 quân đối phương, bắt sống 12 người, thu 19 khẩu súng. Ông đặc biệt nổi bật bởi tinh thần chiến đấu bền bỉ: nhiều lần bị thương vẫn tiếp tục làm liên lạc, xung kích và cứu đồng đội. Trong trận Đức Lập đêm 26/10/1965, ông ba lần xông lên và ba lần bị thương nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu, sau đó còn đưa hai thương binh về nơi an toàn. Ngày 17/9/1967, Nguyễn Văn Thể được tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Đêm 26 tháng 10 năm 1965.
Trận đánh ở Đức Lập đang diễn ra quyết liệt.
Giữa tiếng súng và những đợt hỏa lực dồn dập, một chiến sĩ liên lạc trẻ liên tục di chuyển giữa các vị trí để truyền đạt mệnh lệnh.
Chân anh đang đau sau nhiều ngày hành quân.
Vết thương cũ chưa hoàn toàn bình phục.
Nhưng khi đơn vị cần người xung kích, anh vẫn lao lên.
Lần thứ nhất – bị thương.
Anh tiếp tục chiến đấu.
Lần thứ hai – lại bị thương.
Anh vẫn không rời trận địa.
Lần thứ ba – thêm một vết thương nữa.
Người chiến sĩ ấy mới 18 tuổi.
Tên anh là Nguyễn Văn Thể.
Người lính trẻ từ Đức Hòa
Nguyễn Văn Thể sinh năm 1947, quê xã Mỹ Thạnh Đông, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An.
Tháng 4 năm 1965, ông nhập ngũ.
Trên chiến trường, Nguyễn Văn Thể vừa làm nhiệm vụ liên lạc, vừa là một chiến sĩ xung kích.
Nhiệm vụ của người liên lạc trong chiến đấu rất đặc biệt.
Khi đội hình phân tán, tiếng súng dữ dội và tình hình thay đổi từng phút, mệnh lệnh của người chỉ huy vẫn phải được chuyển đến các đơn vị nhanh chóng và chính xác.
Muốn làm được điều đó, người liên lạc nhiều khi phải chạy qua những khu vực nguy hiểm nhất của trận địa.
Nguyễn Văn Thể đã làm công việc ấy.
Nhưng khi đơn vị cần xung kích, ông lại cầm vũ khí tiến lên.
Chỉ trong hai năm 1965–1966, Nguyễn Văn Thể tham gia 26 trận.
Theo hồ sơ thành tích, ông trực tiếp diệt 34 quân đối phương, bắt sống 12 người và thu 19 khẩu súng các loại.
Vỡ xương mắt cá vẫn tự bò về phía sau
Ngày 27/5/1965, Nguyễn Văn Thể tham gia trận Thanh Hà ở Bến Lức.
Trong chiến đấu, ông bị thương nặng.
Xương mắt cá bị vỡ.
Gân gót chân bị đứt.
Không thể đi được nữa.
Nếu đồng đội dừng lại đưa ông về phía sau, lực lượng chiến đấu sẽ bị phân tán.
Nguyễn Văn Thể không muốn điều đó.
Ông quyết định:
tự bò khỏi trận địa.
Từng chút một, người chiến sĩ trẻ dùng sức còn lại đưa mình về phía sau để đồng đội tiếp tục tập trung chiến đấu.
Sau đó, ông được chuyển đến bệnh xá.
Với một vết thương như vậy, trở lại chiến trường không phải chuyện dễ dàng.
Nhưng Nguyễn Văn Thể kiên trì tập luyện.
Mục tiêu của ông rất rõ:
trở về đơn vị.
Và chỉ vài tháng sau, ông lại có mặt trong đội hình chiến đấu.
Đêm Đức Lập
Đêm 26/10/1965, đơn vị tiến công Đức Lập.
Trước đó, Nguyễn Văn Thể vừa trải qua nhiều ngày đêm hành quân liên tục.
Vết thương ở chân tái đau.
Nhưng khi biết đơn vị chuẩn bị chiến đấu, ông kiên quyết xin tham gia.
Trận đánh bắt đầu.
Với nhiệm vụ liên lạc, Nguyễn Văn Thể liên tục chuyển mệnh lệnh giữa lúc chiến sự diễn biến gay go.
Nhưng rồi lực lượng xung kích cần được tăng cường.
Ông lập tức tham gia.
Một lần xông lên.
Bị thương.
Lại xông lên.
Lại bị thương.
Rồi lần thứ ba.
Thêm một vết thương nữa.
Nhưng Nguyễn Văn Thể vẫn tiếp tục chiến đấu.
Khi hết đạn và thủ pháo, ông tự tìm thêm vũ khí rồi cùng đồng đội tiến vào đánh chiếm sở chỉ huy.
Theo hồ sơ tuyên dương, trận đánh kết thúc với việc đơn vị tiêu diệt một tiểu đoàn đối phương.
Nhưng Nguyễn Văn Thể vẫn chưa cho rằng nhiệm vụ của mình đã hoàn thành.
Người bị thương đi cứu thương binh
Sau trận đánh, máy bay đối phương tiếp tục bắn phá dữ dội.
Nguyễn Văn Thể lúc này đã mang trên người nhiều vết thương.
Thế nhưng trên trận địa còn đồng đội bị thương.
Ông không bỏ họ lại.
Giữa lúc máy bay vẫn đang hoạt động phía trên, Nguyễn Văn Thể tìm cách tiếp cận và đưa được hai thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Một người bị thương đang cứu những người bị thương khác.
Đó cũng là một trong những nét nổi bật xuyên suốt câu chuyện về Nguyễn Văn Thể:
chiến đấu quyết liệt nhưng không bỏ đồng đội.
Người chiếm đầu cầu ở Rạch Chanh
Trong trận đánh đồn Rạch Chanh, đơn vị gặp khó khăn ngay tại cửa mở.
Lực lượng xung kích chưa thể vượt qua.
Nếu tình trạng ấy kéo dài, thương vong có thể tăng lên.
Nguyễn Văn Thể lao tới.
Ông chiếm vị trí đầu cầu và đánh lực lượng đối phương trong hầm ngầm.
Việc khống chế được vị trí này tạo điều kiện cho lực lượng xung kích tiếp tục tiến lên.
Đơn vị sau đó chiếm được đồn và tiêu diệt một đại đội đối phương.
Một lần nữa, người chiến sĩ liên lạc lại trở thành người mở đường cho đội hình tiến công.
Trận Đức Huệ và vết thương ở cổ
Trong trận tiến công chi khu Đức Huệ, Nguyễn Văn Thể được giao dẫn một tổ xung kích đánh vào ụ súng cối.
Ngay từ những phút đầu, ông phát hiện một ổ đề kháng.
Nguyễn Văn Thể áp sát và dùng thủ pháo đánh chiếm lô cốt.
Sau đó, phát hiện lực lượng chỉ huy đối phương vẫn cố thủ trong hầm ngầm, ông tiếp tục tiếp cận và đánh vào vị trí này.
Trong trận chiến, Nguyễn Văn Thể bị thương ở cổ.
Nhưng ông vẫn cố gắng tự trở về căn cứ.
Đây đã không còn là lần đầu ông bị thương.
Và cũng chưa phải lần cuối ông xuất hiện ở nơi khó khăn nhất của trận đánh.
Bò sát bờ thành ở Hưng Long
Tháng 10/1966, đơn vị tiến công đồn Hưng Long.
Đối phương chống trả quyết liệt.
Lực lượng xung kích chưa thể tiến lên.
Nguyễn Văn Thể bò sát bờ thành.
Từng công sự một.
Ông lần lượt đánh vào bốn vị trí của đối phương.
Sau đó, ông kêu gọi những người còn lại ra hàng.
Tù binh được bàn giao cho đồng đội.
Đáng lẽ nhiệm vụ của ông lúc ấy có thể xem như đã hoàn thành.
Nhưng Nguyễn Văn Thể phát hiện mũi tiến công của một trung đội bạn đang gặp khó khăn.
Ông lập tức quay sang chi viện.
Một ổ đại liên đang ngăn chặn đội hình.
Nguyễn Văn Thể tiếp cận và đánh vào vị trí này.
Theo hồ sơ thành tích, chỉ sau 15 phút, đơn vị kết thúc trận đánh và tiêu diệt một đại đội đối phương.
Người lính 20 tuổi trở thành Anh hùng
Từ năm 1965 đến 1966, Nguyễn Văn Thể đã cùng đơn vị tham gia những trận đánh góp phần tiêu diệt 1 tiểu đoàn, 13 đại đội và 12 trung đội đối phương.
Riêng ông tham gia 26 trận, trực tiếp diệt 34 quân đối phương, bắt sống 12 người và thu 19 khẩu súng.
Nhưng những con số chưa phải điều khiến câu chuyện về Nguyễn Văn Thể trở nên đặc biệt.
Đó còn là hình ảnh một người lính:
Vỡ xương mắt cá, đứt gân gót chân – tự bò về phía sau.
Ba lần xông lên, ba lần bị thương – vẫn tiếp tục chiến đấu.
Bản thân đang bị thương – vẫn đưa hai thương binh ra khỏi trận địa.
Mũi bạn gặp khó khăn – lập tức quay sang chi viện.
Ngày 17 tháng 9 năm 1967, khi mới khoảng 20 tuổi, Nguyễn Văn Thể được Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Từ một chiến sĩ liên lạc trẻ tuổi của Long An, Nguyễn Văn Thể đã để lại một câu chuyện đặc biệt về lòng quả cảm và tình đồng đội.
Bởi trên chiến trường, có những lúc lòng dũng cảm không chỉ được thể hiện bằng việc tiến lên phía trước.
Mà còn bằng việc, dù chính mình đang mang thương tích, vẫn quay lại để đưa đồng đội trở về.



