Nguyễn Văn Thép – Lời thề dưới lá cờ Đảng trong nhà tù Phú Quốc
Ở xã Tân Hội, thị xã Cai Lậy có một người cựu tù mà mỗi khi kể lại những năm tháng chiến tranh, ánh mắt vẫn ánh lên sự cương nghị. Đó là ông Nguyễn Văn Thép, thường được đồng đội gọi là Ba Thép, sinh năm 1942.
Tuổi trẻ của ông gắn với những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Đầu năm 1968, trong một lần làm nhiệm vụ bảo vệ ông Ba Cao, ông không may bị chỉ điểm và bị địch bắt đưa về Chi khu Cai Lậy. Từ đây bắt đầu những năm tháng tù đày kéo dài qua Khám đường Mỹ Tho, Khám Lớn Cần Thơ rồi nhà tù Phú Quốc.
Tại Chi khu Cai Lậy, địch tìm mọi cách khai thác thông tin. Nhưng ông Thép chỉ trả lời những điều chúng đã biết, tuyệt đối không khai báo về tổ chức và đồng đội. Những trận tra khảo liên tiếp không làm ông khuất phục.
Tháng 2/1968, ông bị đưa xuống Khám đường Mỹ Tho. Tại đây, ông bắt đầu tiếp xúc với những hoạt động đấu tranh của tù chính trị. Các tù nhân tổ chức đấu tranh chống đánh đập, đòi cải thiện đời sống và bảo vệ quyền lợi chính đáng.
Sau gần 5 tháng ở Khám đường Mỹ Tho, ông bị chuyển đến Khám Lớn Cần Thơ rồi bị đày ra Phú Quốc.
Nhà tù Phú Quốc là nơi người tù phải đối mặt với những hình thức tra tấn khắc nghiệt. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, bản lĩnh của Ba Thép càng được tôi luyện.
Ngày 1/1/1969, một sự kiện đặc biệt diễn ra trong cuộc đời ông: ông được kết nạp vào Đảng ngay trong nhà tù Phú Quốc.
Buổi lễ diễn ra bí mật. Không có hội trường, không có cờ lớn, không có những nghi thức trang trọng như trong thời bình. Chỉ có một lá cờ Đảng nhỏ được mượn từ một chi bộ khác trong nhà tù. Giữa hoàn cảnh lao tù, ông đưa tay tuyên thệ.
Một lời thề được nói rất khẽ nhưng mang ý nghĩa lớn lao: trung thành với Đảng, với cách mạng và với nhân dân.
Ông tiếp tục bị tra tấn, có thời gian bị đưa vào khu “chuồng cọp”. Nhưng ông vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo tổ chức Đảng trong nhà giam.
Đầu năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được trao trả tù binh. Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tiếp tục công tác và sinh hoạt Đảng tại địa phương.
Điều ông thường nhắn nhủ với đoàn viên, thanh niên là: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của cha ông, vì vậy thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình.
Câu chuyện của Nguyễn Văn Thép không có những chiến công vang dội trên chiến trường. Nhưng có một chiến công khác: chiến thắng chính sự sợ hãi của bản thân và giữ vững khí tiết trước kẻ thù.
Đó cũng là một dạng chiến thắng của người chiến sĩ cách mạng.



