Nguyễn Văn Thịnh – người lính trẻ nằm lại ở Vị Xuyên
Nguyễn Văn Thịnh quê ở phố Đồng Nhân, Hà Nội, nhập ngũ tháng 3/1983 và thuộc Đại đội 11, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 149, Sư đoàn 356. Anh chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên và hy sinh ngày 8/3/1985 khi đang làm nhiệm vụ tại khu vực bình độ 1.100.
Khi ấy, Nguyễn Văn Thịnh còn rất trẻ. Ở quê nhà, mẹ anh là bà Nguyễn Thị Đạo vẫn luôn mong chờ ngày con trở về. Nhưng chiến tranh đã khiến mong ước ấy không thể thành hiện thực. Người mẹ chỉ còn biết chờ đợi những tin tức ít ỏi từ chiến trường.
Hơn ba mươi năm sau ngày con hy sinh, bà Đạo đã 83 tuổi. Năm 2016, bà vượt quãng đường xa lên Hà Giang để đến Nghĩa trang Liệt sĩ Vị Xuyên thăm con. Trước bia mộ Nguyễn Văn Thịnh, người mẹ già không kìm được nước mắt. Hình ảnh bà đứng bên mộ con khiến nhiều cựu chiến binh và những người có mặt tại nghĩa trang xúc động.
Điều đặc biệt là bà không muốn đưa con trai trở về quê. Bà muốn anh được nằm lại Vị Xuyên, nơi có những người đồng đội đã cùng anh chiến đấu và hy sinh.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Thịnh không chỉ nói về sự hy sinh của một người lính trẻ mà còn nói về nỗi đau của những người mẹ có con nằm lại chiến trường. Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, cái tên Nguyễn Văn Thịnh vẫn được nhắc đến như một phần ký ức của những người lính Sư đoàn 356 và của mặt trận Vị Xuyên.



