Nguyễn Văn Thới
Ở ấp Mỹ Bình, xã Tân Mỹ, có một bờ rào chạy dài theo con đường đất nhỏ. Mỗi độ tháng ba, những khóm hoa lửa lại nở bừng, đỏ rực dưới nắng. Người già trong xóm bảo, sắc đỏ ấy giống như ký ức – càng qua năm tháng càng thắm đượm. Năm 1946, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thới rời mái nhà tranh, bước vào hàng ngũ dân quân du kích. Khi ấy ông mới tròn mười chín tuổi. Quê hương còn chìm trong khói lửa, lòng người sục sôi. Ông từng nói, ngày cầm súng lần đầu, tim ông đập mạnh như nhìn thấy một cánh đồng hoa
Ở ấp Mỹ Bình, xã Tân Mỹ, có một bờ rào chạy dài theo con đường đất nhỏ. Mỗi độ tháng ba, những khóm hoa lửa lại nở bừng, đỏ rực dưới nắng. Người già trong xóm bảo, sắc đỏ ấy giống như ký ức – càng qua năm tháng càng thắm đượm.
Năm 1946, chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thới rời mái nhà tranh, bước vào hàng ngũ dân quân du kích. Khi ấy ông mới tròn mười chín tuổi. Quê hương còn chìm trong khói lửa, lòng người sục sôi. Ông từng nói, ngày cầm súng lần đầu, tim ông đập mạnh như nhìn thấy một cánh đồng hoa đỏ bừng trước gió.
Những năm tháng hoạt động bí mật, đào hầm nuôi giấu cán bộ, làm liên lạc giữa các cơ sở, ông sống giữa hiểm nguy nhưng chưa từng chùn bước. Ban ngày ông là người dân bình dị, ban đêm lặng lẽ đi qua những con đường tối, mang theo tin tức và hy vọng. Trong bóng đêm ấy, ông luôn nhớ về sắc đỏ của hoa lửa bên hiên nhà – như ngọn đèn nhỏ soi lối.
Rồi một ngày cuối năm 1957, ông bị bắt. Những tháng năm lao tù là thử thách lớn nhất đời ông. Khám Trà Ôn, rồi Vĩnh Long, rồi Thủ Đức… những bức tường dày lạnh lẽo không thể làm tắt ngọn lửa trong tim người chiến sĩ. Ông và đồng đội động viên nhau bằng những câu chuyện về quê nhà, về ngày tự do. Có người nói: “Rồi sẽ có ngày chúng ta lại thấy hoa lửa nở.”
Ngày được trả tự do, ông trở về trong buổi chiều đầy nắng. Con đường cũ vẫn đó, và bên bờ rào, hoa lửa vẫn cháy rực như chưa từng tàn. Ông đứng lặng hồi lâu. Bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu năm tháng tù đày chợt hóa thành một làn gió nhẹ. Ông mỉm cười, như vừa đi qua một mùa đông dài để gặp lại mùa hoa.
Những năm sau hòa bình, ông tiếp tục công tác, rồi sống giản dị giữa xóm làng. Mỗi khi kể chuyện xưa, giọng ông trầm ấm mà kiên định. Trước sân nhà, ông trồng thêm vài bụi hoa lửa. Ông bảo với con cháu:
“Phải giữ trong lòng một ngọn lửa. Lửa của niềm tin, của lòng trung thành với quê hương.”
Giờ đây, khi ông đã đi xa, mỗi mùa nắng về, hoa lửa vẫn nở đỏ trước hiên. Sắc đỏ ấy không chỉ là màu của cánh hoa, mà là màu của một đời người đã sống trọn vẹn – âm thầm mà bền bỉ, như ngọn lửa không bao giờ tắt.



