Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Thu

Phú Thọ14/05/2026Nguyễn Văn Thu (Đoàn xã Cự Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thu sinh năm 1950 trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, nơi tiếng bom đạn đã trở thành âm thanh quen thuộc của làng quê. Chính những mất mát và đau thương ấy đã hun đúc trong ông lòng yêu nước và ý chí cầm súng bảo vệ quê hương.

Năm 1971, khi vừa tròn 21 tuổi, Nguyễn Văn Thu lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Ngày chia tay quê nhà, mẹ ông lặng lẽ nắm chặt tay con trai, còn cha chỉ khẽ dặn:

“Đi mạnh giỏi, sống xứng đáng với người lính.”

Mang theo lời dặn ấy, chàng thanh niên trẻ bước vào quân ngũ với niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về Binh đoàn 59 chiến đấu tại chiến trường Cam Lộ - Quảng Trị. Đây là vùng đất ác liệt nhất trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi bom đạn cày xới ngày đêm. Những cánh rừng cháy sém, những con đường đầy hố bom và tiếng pháo dội vang đã trở thành hiện thực khắc nghiệt của người lính nơi tuyến lửa.

Ở Cam Lộ, cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Ban ngày hành quân, ban đêm đào công sự, có những ngày đơn vị phải chiến đấu liên tục giữa mưa bom bão đạn. Lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm, nhưng không ai chùn bước. Với Nguyễn Văn Thu và đồng đội, giữ vững trận địa là nhiệm vụ thiêng liêng hơn tất cả.

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào những trận đánh khốc liệt nhất. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ bám trụ tại khu vực Cam Lộ để ngăn bước tiến của địch. Bom pháo dội xuống dữ dội khiến đất trời rung chuyển. Trong khói lửa mịt mù, Nguyễn Văn Thu vẫn cùng đồng đội kiên cường chiến đấu giữ vững vị trí.

Có lần, sau một trận pháo kích ác liệt, nhiều chiến sĩ bị thương nằm giữa trận địa. Không quản hiểm nguy, ông cùng đồng đội lao ra đưa thương binh về tuyến sau. Dù mảnh pháo sượt qua cánh tay làm máu thấm đỏ vai áo, ông vẫn tiếp tục ở lại chiến đấu đến khi hoàn thành nhiệm vụ.

Những năm tháng nơi chiến trường đã để lại trong ông ký ức sâu đậm về tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước, từng điếu thuốc giữa những ngày gian khó. Có những người đồng đội hôm trước còn ngồi bên nhau trò chuyện, hôm sau đã mãi mãi nằm lại giữa lòng đất Quảng Trị.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975 là khoảnh khắc thiêng liêng nhất trong cuộc đời người lính Nguyễn Văn Thu. Sau nhiều năm chiến đấu gian khổ, ông tiếp tục phục vụ quân đội đến năm 1976 thì xuất ngũ với quân hàm Trung sỹ.

Rời quân ngũ trở về quê hương, ông lại bắt đầu cuộc sống đời thường với biết bao khó khăn của thời hậu chiến. Nhưng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ vẫn luôn theo ông trong suốt cuộc đời — cần cù, giản dị và giàu trách nhiệm.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, Nguyễn Văn Thu vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng chiến đấu nơi Cam Lộ - Quảng Trị. Trong ký ức của ông, đó là quãng đời gian khổ nhưng đẹp nhất — quãng đời của tuổi trẻ, của lý tưởng và của lòng yêu nước cháy bỏng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn