Người có công giúp đỡ cách mạng

NGUYỄN VĂN THỰC

Giữa những ngày hè oi ả của năm 1946, khi khói lửa chiến tranh bắt đầu lan rộng khắp đất nước, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thực đã quyết định từ biệt làng quê Liên Chung bình yên bên dòng sông Thương thơ mộng. Ở tuổi mười tám, cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh gác lại bút nghiên, từ biệt mẹ già, cha yếu và nụ cười e ấp của người con gái xóm bên để khoác lên mình bộ quân phục sờn cũ, mang theo trong tim lời thề "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Bắc Ninh15/04/2026Cáp Thị Quyên (xã Phúc Hòa, tỉnh Bắc Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày hè oi ả của năm 1946, khi khói lửa chiến tranh bắt đầu lan rộng khắp đất nước, chàng thanh niên Nguyễn Văn Thực đã quyết định từ biệt làng quê Liên Chung bình yên bên dòng sông Thương thơ mộng. Ở tuổi mười tám, cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh gác lại bút nghiên, từ biệt mẹ già, cha yếu và nụ cười e ấp của người con gái xóm bên để khoác lên mình bộ quân phục sờn cũ, mang theo trong tim lời thề "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Cái rét cắt da cắt thịt của rừng núi Thái Nguyên không làm chùn bước chân của Thực. Anh nhanh chóng trở thành một chiến sĩ liên lạc mưu trí, dũng cảm, luôn xung phong nhận những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Những đêm hành quân, nhìn ánh sao đêm, anh lại mơ về một ngày đất nước sạch bóng quân thù, nụ cười của anh rạng rỡ như đóa sen hồng e ấp e ấp trong bức ảnh, tượng trưng cho tuổi xuân thanh cao nhưng đầy kiên cường giữa bão đạn.

Đêm giao thừa đầu năm 1947 lạnh giá, khi cả nước đang hướng về một năm mới tràn đầy hy vọng, Thực nhận nhiệm vụ chuyển một bức điện mật quan trọng xuyên qua vòng vây dày đặc của quân thù. Dưới làn đạn pháo dày đặc, anh không màng nguy hiểm. Nhưng một tiếng nổ lớn vang lên, anh đã ngã xuống ngay trên mảnh đất Thái Nguyên anh hùng. 0 giờ 1 phút ngày 01/01/1947, tuổi mười chín của anh mãi mãi dừng lại, nhưng tên anh đã tạc vào lịch sử.

Nửa thế kỷ sau, trên một chiếc giường nhỏ ở quê nhà Liên Chung, người cháu trẻ tuổi của anh lật giở cuốn sổ vàng truyền thống, đôi chân đặt trên thước đo chiều cao như đánh dấu sự tiếp nối của các thế hệ. Đôi mắt người trẻ nhòa đi khi đọc những dòng chữ: "Liệt sĩ: NGUYỄN VĂN THỰC", "Hy sinh: 01/01/1947". Nụ hoa sen trong ảnh dường như đang e ấp nở, tỏa hương thơm của một thế hệ hoa lửa không bao giờ tàn. Câu chuyện của anh mãi là ngọn lửa thắp sáng con đường cho các thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn