Nguyễn Văn Thương (2)
Nguyễn Văn Thương hay còn được gọi là Hai Thương. Ông sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, tỉnh Tây Ninh và mất vào ngày 13 tháng 8 năm 2018 ở thành phố Hồ Chí Minh. Vốn được sinh ở gia đình có ba mẹ theo cách mạng, năm 1959 thừa hưởng điều đó ông đã quyết định tham gia cách mạng. Năm 1961, ông được làm trinh sát và bảo vệ cho ông Võ Văn Kiệt. Sau đó, ông được chuyển làm tỉnh báo. Và chính ở đây, những câu chuyển hào hung của ông mà khi kể lại vẫn không thể xót xa và tự hào về chính con người này.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
THIẾU TÁ TÌNH BÁO, ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN VIỆT NAM NGUYỄN VĂN THƯƠNG
Nghề tình báo là một nghề rất cao quý trong ngành Quân đội. Bởi ở đó, những con người này phải luôn ẩn thân, tìm kiếm tài liệu của địch và lúc nào cũng luôn đối mặt với cái chết. Nhân dịp hoạt động “Câu chuyện thời hoa lửa” đang được phát động, mình muốn giới thiệu đến một vị anh hung khi nhắc lại, CIA của Mỹ đã gọi ông là “sinh vật bằng thép”. Và không ai khác đó là Thiếu tá tình báo “Nguyễn Văn Thương”.
Nguyễn Văn Thương hay còn được gọi là Hai Thương. Ông sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, tỉnh Tây Ninh và mất vào ngày 13 tháng 8 năm 2018 ở thành phố Hồ Chí Minh. Vốn được sinh ở gia đình có ba mẹ theo cách mạng, năm 1959 thừa hưởng điều đó ông đã quyết định tham gia cách mạng. Năm 1961, ông được làm trinh sát và bảo vệ cho ông Võ Văn Kiệt. Sau đó, ông được chuyển làm tỉnh báo. Và chính ở đây, những câu chuyển hào hung của ông mà khi kể lại vẫn không thể xót xa và tự hào về chính con người này.
Giai đoạn đầu
Trong 10 năm đầu tiên cụ thể là từ năm 1959 đến tháng 2 năm 1969, ông được giao nhiệm vụ giao liên tình bó ở khu vực Bắc Sài Gòn. Nơi đây, ông đã tham gia vào các mũi giao thông của các Cụm tình báo A18, A20, A22 và A36 dưới vỏ bọc là “Đại úy Ngọc”. Nhờ vậy, ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ chuyển 900 chuyến tin tình báo của ông Ba Quốc, ông Hai Trung từ nội thành về chiến khu. Điều đó, đã hỗ trợ rất nhiều thông tin có lợi về phía ta trong quá trình cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu quốc.
Tuy nhiên, đến ngày 10 tháng 2 năm 1969, trong lần trên đường đưa tài liệu từ Sài Gòn ra vùng căn cứ. Thì ông đã bị địch phát hiện, ông đã chủ động dùng súng AK-47 để chống trả. Nhưng trước số lượng quá đông của địch ông đã bị địch bắt. Nhưng may mắn, những tài liệu bí mật của ông trước đó đã kịp giấu tài liệu bí mật một cách an toàn.
Sự tra tấn của địch
Khi nói về giai đoạn này, đây là những khoảng khắc mà khi một ai nghe tới thôi đều sởn đến gai ốc. Khi bên địch đã bắt được, biết ông là một đầu mối quan trọng trong hoạt động tình báo, nên CIA quyết khai ông và tìm mọi cách để ông khai ra hệ thống phía đường dây liên lạc tình báo và các điệp viên của ta trong hàng ngũ của địch.
Vào những lần đầu tiên, bên CIA đã dung mọi cách để moi ra thông tin của ông bằng cách dung tiền, địa vị, nhà ở hay tự do,… Nhưng trước sự ý chí vũng chắc của ông và cũng như tình đồng đội. Bởi nếu như ông khai ra, những người đồng đội đang hoạt động tình báo có thể bị bắt và từ đó chiến dịch cách mạng có thể bị thất bại và ảnh hưởng vô cùng nặng nề. Chính vì vậy, ông đã có một cuộc đấu trí vô cùng căng thẳng trước kẻ địch và im lặng khi chúng liên tục đòi móc ra những thông tin từ ông.
Trước sự kiên định của ông và bất lực khi không thể moi ra một thông tin nào. Chúng đã quyết định bằng cách tra tấn ông. Bằng cách đập nát hai chân, bẻ lần lượt 10 ngón chân và kinh hoàng nhất là cứ mỗi 15 ngày cưa chân của ông 1 lần. Trong vòng 100 ngày, bọn chúng đã cưa chân ông tổng là 6 lần. Nhưng bằng ý chí sắt đá của ông, quân địch đã phải đầu hang bỏ cuộc bởi sự lỳ lợm bởi không thể nào khai thác thông tin của ông. Chính điều đó, những bọn tra tấn ông phải thốt lên: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép”.
Sau này, ông đã chia sẻ rằng: “Khi kẻ thù đưa lưỡi cưa vào chân, không thể diễn tả hết được sự đau đớn ấy nỗi đau vượt quá sức chịu đựng, tôi hét lên một tiếng khi ấy chúng mới gây mê. Khi tỉnh dậy, mở mắt ra thì thấy mất đi 1 chân. Mỗi lần chuẩn bị cưa, chúng lại áp dụng nhiều thủ đoạn tra tấn tâm lý kéo dài sự căng thẳng, kéo dài sự đau đớn. Hết đánh lại cưa, cưa xong lại chữa trị cho lành, gần lành chúng lại cưa. Có đợt, cưa xong chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho bác sĩ Mỹ thực tập. Cứ như thế, chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn và cho đến lần thứ 6 thì tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân”.
Không thể thu được những chứng cứ thêm về ông, chúng buộc phải đóng hồ sơ của ông và sau đó đày ông vào từ nhà tù Tân Hiệp rồi sau đó tới nhà lao Phú Quốc cho đến lúc hết chiến dịch.
Những thành tích
Trước một sự hy sinh về sức khỏe, thể xác như vậy. Ông đã được tặng thưởng 2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất, 1 Huân chương Chiến công giải phóng Hạng Ba, 14 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ, 2 lần là Chiến sĩ Thi đua, 24 lần được tặng Bằng, Giấy khen. Ngày 6/11/1978, Chuẩn úy Nguyễn Văn Thương được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Qua đó, ta mới quý được hai chữ hòa bình đáng giá ra sao. Nếu không có những người như ông Hai Thương thì liệu rằng đất nước mình có còn hay không? Bởi dù có bị địch tra tấn dã man đến đâu thì ông vẫn quyết không khai dù chỉ là nửa lời. Vì vậy, với một người bình thường như mình, khi nghe thôi đã không khỏi cảm phục trước một người chiến sĩ, một anh hùng dân tộc vĩ đại. Vậy nên, là một người trẻ chúng ta ngày nay hãy biết ơn, trân trọng trước những công lao to lớn của cha ông ta để lại và cố gắng gìn giữ những điều ấy. Mình xin phép được trích từ lời nhắc nhở của cụ chiến binh Trung úy Quách Minh Sơn cũng là một con người đi qua từ chiến tranh, để truyền tải thông điệp đến các bạn rằng: “Tự do, hòa bình không phải dễ, có được bây giờ nhất định phải giữ”.
Chân dung hình ảnh của Thiếu tá tình báo, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam Nguyễn Văn Thương. Nguồn ảnh: Báo Nhân Dân (bên trái) và Báo Quảng Ninh (bên phải)



