Nguyễn Văn Thương – Huyền thoại thép
“Tao thua rồi, mày là sinh vật thép.”
Câu nói như một nhát dao tự đâm vào lòng kẻ thốt ra nó chính là một tên sĩ quan Mỹ, khi chúng nhận ra rằng không có thứ nhục hình, lưỡi cưa nào có thể khuất phục được người chiến sĩ mang tên Nguyễn Văn Thương (Ba Quốc). Người từng bị quân Mỹ cưa chân tới sáu lần trong vòng ba tháng nhưng quyết không khai nửa lời. Dù đã bị chúng sử dụng hàng loạt đòn tra tấn dã man, bẻ từng ngón chân, đập nát cả hai bàn chân, tất cả cũng không làm lung lay được ý chí của người chiến sĩ tình báo. Và sự gan dạ của ông đã khiến Mỹ phải thừa nhận: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép” là thỏi sắt hình người. Thiếu tá tình báo, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thương.
Câu chuyện sáu lần cưa chân kinh hoàng không chỉ là một giai thoại tra tấn tàn khốc, mà là một phép thử siêu phàm về tinh thần. Mỗi nhát cưa rợn người ấy không những không bẻ gãy được ý chí của con người ấy mà ngược lại càng tôi luyện thêm một phân thép trong người chiến sĩ tình báo này.
Bắt đầu vào một ngày tháng đen tối năm 1969, một buổi chiều định mệnh đã in sâu vào cuộc đời tình báo của đồng chí Nguyễn Văn Thương, khi đang âm thầm chuyển những tài liệu mật về căn cứ Sài Gòn ông bất ngờ bị lộ thân phận do tên phản bội Chiến Cá chỉ điểm, ngay lập tức ông rơi vào tay quân Mỹ. Từ cánh đồng ấp Mỹ Phước bị trực thăng quần thảo đến phòng tra tấn ngột ngạt, mọi thứ như được dàn dựng chỉ để thử thách sức chịu đựng của một con người.
Ông Thương nhớ lại: “Để bắt đầu cho việc hành hình tôi, chúng bắt trói tôi lên bàn rồi bẻ gãy 2 ngón chân út, khiến tôi đau đến tận tim”. Khi những vết thương ở bàn chân chưa kịp liền da, thì lưỡi cưa lạnh lùng lại nện xuống, chúng cưa từng đoạn một, có khi chỉ vài xăng-ti-mét, có khi dài hơn, không phải để giết chết, mà để kéo dài nỗi đau, để từng mi-li-mét mất đi đều trở thành cực hình tinh thần, máu chảy ròng ròng, thấm ướt cả băng gạc cũ còn vương mủ từ những lần tra tấn trước. Tiếng kim loại cọ vào xương nghe rất rợn người, nhưng gương mặt của Nguyễn Văn Thương vẫn lạnh căm. ông Thương kể tiếp: “Có đợt cưa xong, chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho các bác sĩ thực tập, cứ như thể chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn, cưa đến lần thứ 6 thì tôi vĩnh viễn mất đi đôi chân”. Ấy vậy mà từng nhát cưa ấy chỉ khiến ánh mắt Nguyễn Văn Thương càng trở nên sáng lên, lạnh lẽo và kiên định hơn, tới mức những tên lính thi hành án phải run tay và một trong những tên đầu sỏ của Đế Quốc Mỹ phải thốt lên rằng “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép”.
Và đến ngày hòa bình, ông trở về với hình hài không còn trọn vẹn, đôi chân bị cưa cụt và cơ thể chi chít thương tích, phải dùng đôi bàn tay để đi lại. Song không gì có thể làm tắt được ngọn lửa trong lòng người chiến sĩ ấy. Đôi mắt ông vẫn sáng, ánh sáng của một lý tưởng chưa bao giờ phai. Từ đòn tra tấn man rợ đến cám dỗ vật chất nhà cao, cửa rộng, phụ nữ đẹp, nhưng tất cả đều vô nghĩa trước sự kiên trung của ông. Vậy nên cái tên “Người thép” không phải do đồng đội ban tặng, mà do chính kẻ thù thừa nhận trong run sợ.
Vào năm 2018 người con kiên trung của Tây Ninh đã khép lại hành trình 80 năm oanh liệt, nhưng tên tuổi và kỳ tích sáu lần cưa chân không gục ngã đã hóa thành bất tử. Câu chuyện của ông không chỉ là ký ức chiến tranh, mà là bài học vĩnh cửu về ý chí, về phẩm giá, về lòng yêu nước có thể vượt qua mọi biên giới của đau đớn. Ông không chỉ là một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, mà là biểu tượng của khí phách Việt Nam: “Thứ thép được hun đúc không phảitừ vũ khí, mà từ lòng yêu nước máu chảy không đổi dòng”.
Xin được cúi đầu trước Nguyễn Văn Thương – Huyền thoại thép. Một con người đã hóa thành biểu tượng, một cuộc đời đã trở thành niềm tự hào bất diệt của dân tộc Việt Nam.



