Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Văn Thương: Ngọn Lửa Gan Thép Trong Ngục Tù (2)

Câu chuyện tái hiện một cách xúc động và bi tráng về bản lĩnh phi thường của Anh hùng Nguyễn Văn Thương — người giao liên tình báo kiệt xuất của cụm tình báo H.63. Bị địch bắt và tra tấn dã man bằng việc cưa chân tới 6 lần hòng ép anh khai ra mạng lưới bí mật, anh vẫn giữ vững khí tiết kiên trung, thà chịu mất đi đôi chân chứ quyết không phản bội Tổ quốc. Câu chuyện là một khúc tráng ca tôn vinh tinh thần trách nhiệm, lòng quả cảm vô song và ý chí sắt đá của người chiến sĩ tình báo trước những c

Thái Nguyên17/06/2026K21 KTDT kTPT, khoa kinh tế số (TRường ĐH kinh tế & QTKD)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Căn phòng tra tấn của trại giam hầm hập cái nóng quái ác và nồng nặc mùi máu trộn lẫn mùi thuốc sát trùng. Tôi là một chiến sĩ tình báo bị giam ở phòng kế bên, cả đêm không ngủ được vì những tiếng roi da vun vút và tiếng quát tháo điên cuồng của bọn thẩm vấn Mỹ - ngụy. Trung tâm của những trận đòn roi tàn bạo đó là Nguyễn Văn Thương — người giao liên tình báo huyền thoại của cụm tình báo H.63.

Bọn chúng đã dùng đủ mọi cực hình từ chích điện, đi guốc đinh, đến bẻ răng, nhưng người chiến sĩ ấy vẫn cắn chặt răng, không hé môi nửa lời về căn cứ bí mật.

Một tên sĩ quan ngụy bước vào, đôi giày sột soạt trên nền xi măng, hắn nhìn vào đôi bàn chân bầm dập của anh Thương rồi gầm lên:

"Thương! Mày có một đôi chân vàng đi rừng, lội suối không ai bắt kịp. Nhưng hôm nay, nếu mày không khai ra danh sách mạng lưới tình báo, tao sẽ cho cưa cụt đôi chân này của mày. Mày muốn làm anh hùng không chân, hay muốn sống vinh hoa phú quý?"

Nguyễn Văn Thương ngước khuôn mặt sưng húp nhưng đôi mắt vẫn rực sáng như hai đốm lửa nhìn thẳng vào mặt tên ti tiện. Anh khẽ nhếch mép, giọng thoi thóp nhưng đanh thép vô cùng:

"Tụi bay có thể cưa chân tao, nhưng không bao giờ cưa gãy được ý chí của người cộng sản. Đừng nằm mơ mà lấy được một lời khai!"

Xoẹt... Xoẹt...

Tiếng cưa sắt nghiến vào xương thịt vang lên ghê rợn rạch nát không gian. Tôi bịt chặt tai lại, nước mắt trào ra vì xót xa và căm hận. Bọn quỷ dữ đã cưa một đoạn chân của anh. Nhưng hôm sau, rồi tuần sau, khi vết thương chưa kịp lành miệng, chúng lại lôi anh ra tiếp tục tra tấn và thực hiện lần cưa thứ hai, thứ ba... Cho đến lần thứ sáu, đôi chân của người giao liên giao thông ưu tú ấy đã bị chúng cắt cụt đến tận háng.

Sáu lần cưa chân là sáu lần anh đi qua cửa tử, sáu lần đối diện với nỗi đau đớn tột cùng vượt quá giới hạn chịu đựng của một con người. Nhưng sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm cao cả với Tổ quốc đã giúp anh đứng vững. Đôi chân giao liên có thể bị cắt rời, nhưng "mạch máu" thông tin mà anh bảo vệ bằng cả mạng sống thì tuyệt đối không bị đứt đoạn. Kẻ thù hoàn toàn bất lực và khiếp sợ trước một khối thép bọc xương thịt mang tên Nguyễn Văn Thương.

Năm 1973, sau hiệp định Paris, anh được trao trả tự do. Ngày trở về căn cứ trên chiếc xe lăn, anh nhìn những cánh rừng Tây Ninh lộng gió, nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt hốc hác. Tôi chạy đến ôm chầm lấy anh, khóc nức nở:

"Anh Thương ơi, tụi nó ác quá... Đôi chân của anh..."

Anh Thương vỗ nhẹ vào lưng tôi, ánh mắt vẫn rực ngọn lửa kiên cường năm nào, giọng anh ấm áp:

"Khóc cái gì thằng nhỏ này! Tụi nó cưa được chân anh, chứ đâu có cưa được cái đầu và cái bụng yêu nước của anh. Anh mất chân nhưng cách mạng thắng lợi, đất nước sắp độc lập rồi, như vậy là anh lời to rồi chứ lỗ lã gì!"

Nhìn người anh hùng cụt cả hai chân vẫn tràn đầy tinh thần lạc quan, tôi hiểu rằng Nguyễn Văn Thương chính là một ngọn lửa gan thép bất tử. Sáu lần cưa chân của kẻ thù không thể dập tắt được lòng trung thành của anh, ngược lại, nó đã tôi luyện anh thành một biểu tượng vĩ đại của khí phách kiên trung, thắp sáng niềm tin chiến thắng cho tất cả đồng đội giữa những ngày đen tối nhất của ngục tù.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn