Nguyễn Văn Thương – Người chiến sĩ “6 lần bị cưa chân”
Bùi Ngọc Anh
Nguyễn Văn Thương (1938–2017) quê ở Bình Định, là một chiến sĩ tình báo, biệt động hoạt động trong lòng Sài Gòn thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Năm 1959, ông được tổ chức giao nhiệm vụ hoạt động bí mật tại Sài Gòn – Gia Định. Với vỏ bọc là một người dân bình thường, ông âm thầm thu thập tin tức, bảo vệ cơ sở và thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm cho cách mạng.
Năm 1963, Nguyễn Văn Thương bị địch bắt. Chúng nhận ra ông là một cán bộ tình báo quan trọng và tìm mọi cách buộc ông khai ra tổ chức, đồng đội cùng mạng lưới hoạt động. Khi những cuộc tra khảo thông thường không thể khuất phục người chiến sĩ, chúng đã sử dụng một hình thức tra tấn cực kỳ tàn bạo: cưa chân ông từng đoạn.
Trong suốt thời gian bị giam giữ, Nguyễn Văn Thương phải trải qua 6 lần bị cưa chân, mỗi lần cách nhau một khoảng thời gian để vết thương tạm hồi phục. Địch hy vọng nỗi đau thể xác sẽ khiến ông tuyệt vọng và buộc phải khai báo. Nhưng trước những đòn tra tấn khủng khiếp ấy, ông vẫn kiên quyết giữ bí mật, không phản bội tổ chức và đồng đội.
Điều khiến câu chuyện của ông trở nên đặc biệt không chỉ là sức chịu đựng phi thường mà còn là ý chí sống. Sau mỗi lần bị tra tấn, dù thân thể ngày càng yếu đi, ông vẫn cố gắng giữ tỉnh táo, tìm cách tồn tại và bảo vệ những thông tin mà mình được giao. Cuối cùng, kẻ thù không thể khuất phục được người chiến sĩ ấy.
Sau nhiều năm bị giam cầm, Nguyễn Văn Thương được trao trả theo Hiệp định Paris năm 1973. Trở về, ông tiếp tục công tác và được Nhà nước ghi nhận những đóng góp đặc biệt trong cuộc kháng chiến. Năm 2010, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nguyễn Văn Thương đã phải chịu những đau đớn mà người bình thường khó có thể tưởng tượng, nhưng điều mà kẻ thù không thể cưa đứt chính là ý chí của ông. Sáu lần mất đi một phần thân thể nhưng ông vẫn giữ trọn bí mật cách mạng. Câu chuyện ấy trở thành biểu tượng sâu sắc về lòng trung thành, nghị lực và khí phách bất khuất của người chiến sĩ tình báo Việt Nam.



