Nguyễn Văn Thương – người chiến sĩ kiên cường
Không phải bom đạn hay cái chết mới là điều đáng sợ nhất của chiến tranh, mà là sự lãng quên của những thế hệ đi sau. Câu nói “Chiến tranh không đáng sợ , chỉ sợ người trẻ quên mất đất nước.” trở nên ám ảnh hơn khi ta nhìn vào câu chuyện của anh hùng tình báo Nguyễn Văn Thương – người chiến sĩ đã chịu đựng những màn tra tấn dã man nhưng vẫn quyết không khai, giữ trọn bí mật cách mạng. Cuộc đời ông không chỉ là bản anh hùng ca về ý chí, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm ghi nhớ và trân trọng lịch sử dân tộc.
Nguyễn Văn Thương – người chiến sĩ kiên cường
Thiếu tá Hai Thương tên thật là Nguyễn văn Thương. Ông sinh năm 1938 tại Tây Ninh. Bố mẹ ông đều tham gia cách mạng. Mẹ ông bị Pháp bắt, đày ra Côn Đảo rồi hy sinh. Bố ông là lính trinh sát quân báo, bị Mỹ giết hại. Năm 1959, nợ nước, thù nhà đã thôi thúc ông tham gia cách mạng. Năm 1961, ông được giao nhiệm vụ trinh sát và bảo vệ đồng chí Võ Văn Kiệt, người sau này là Thủ tướng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ông tham gia ngành tình báo dưới sự dẫn dắt của đồng chí Mười Nho ( Nguyễn Nho Quý – Trưởng ban tình báo Sài Gòn Gia Định ) và làm giao liên cho các mạng lưới tình báo chiến lược của ta, trong đó có đồng chí Đặng Trần Đức.
Những cám dỗ vật chất và tinh thần
Ngày 10/2/1969, trong một lần mang tài liệu từ Sài Gòn ra vùng căn cứ, ông bị trực thăng địch phát hiện. Chúng đã huy động một lực lượng đông đảo để vây ráp, bắt sống ông để khai thác tin tức. Khi bắt được ông và biết được ông là đội trưởng đường dây tình báo, CIA đã tuyên bố: chỉ cần giữ lại cái lưỡi. Để khai thác thông tin từ Nguyễn Văn Thương, CIA đã dốc tâm dốc sức đủ mọi thủ đoạn.
Ban đầu, chúng cho ông sống trong một ngôi biệt thự xa hoa với một người con gái xinh đẹp tên Thuỳ Dương, là một nhân sự tình báo của CIA với những nghệ thuật khai thác tâm lý tinh vi nhất nhằm dụ dỗ, mua chuộc. Để đối phó lại với địch, Nguyễn Văn Thương đã tự tạo cho mình một lý lịch giả tên Nguyễn Trường Hân, là thanh niên trốn lính, mù chữ. Thuỳ Dương theo lệnh của CIA đã sử dụng mọi thủ đoạn để khai thác thông tin, thậm chí dùng thân xác để dụ dỗ Hai Thương. Nhưng Hai Thương luôn ý thức được rằng, lúc này chỉ cần mềm lòng chút xíu thì không còn là mình nữa, là mất hết, là từ bỏ đội ngũ, đồng đội, bỏ cách mạng, phản lại tổ chức...
Tại đây, tay đại tá quân đội Mỹ nói rằng một xấp tiền 100.000 USD, một chiếc xe hơi, ngôi biệt thự này sẽ thuộc về ông nếu ông chịu hợp tác và đồng thời sẽ được trao ngay bộ quân phục Việt Nam Cộng Hòa với lon trung tá. Dùng tiền bạc, gái đẹp, chức tước.. dỗ dành sau vài tháng, quân đội Mỹ vẫn chỉ nhận lại con số 0 tròn trĩnh.
Cơn ác mộng bắt đầu
Biết không thể khuất phục được ông bằng thủ đoạn mềm dẻo, hết 100 ngày, chúng chuyển sang tra tấn ông. Một câu trả lời không biết – một ngón chân bị vặn gẫy. 10 lần không biết gãy nát 10 ngón chân giao liên. Tiếng rắc không lớn nhưng trong óc ông như có cây đinh bất ngờ đóng phập vào, đau nhức nhói. Những ngày tiếp theo không khai là những cú giã cật lực dập xương bàn chân.
Cứ như thế mỗi câu trả lời của ông: - Nguyễn Trường Hân – không biết – im lặng – là một cú giã cật lực. Ông vẫn cắn chặt răng chịu đau đớn cho đến khi tê dại và ngất lịm đi. Sau những đòn tra tấn là những ngày chăm sóc chữa trị. Khi vết thương gần lành chúng dụ chiêu hồi hợp tác nếu không sẽ cưa chân. Thật bình thản, ông chấp nhận cưa chân chứ không có gì để khai báo. Chúng đặt lưỡi cưa lên chân ông, nghiến vào da thịt, nhấc lên, hạ xuống để dụ dỗ, chỉ cần nhận là Nguyễn Văn Thương, chỉ cần một cái phẩy tay, một ánh mắt cầu xin lưỡi cưa sẽ dừng lại. Nếu không sẽ cưa đứt đôi chân. Ông tự trấn an: Tao dù có bị mất chân nhưng không thể phản bội tổ chức. Ta xin hiến dâng thân xác ta cho cách mạng, cho dân tộc.
Sau màn cưa chân là những đòn thù giáng xuống ống chân ông. Hai, ba tên địch như trâu điên đánh đập liên hồi lên vết thương, bằng sống dao, bằng roi mây vào ống chân bị cưa làm cho nó dập nát, tóe máu. Và cứ thế, cứ cách 15 ngày vừa băng bó, vừa đánh đập chúng lại cưa một đoạn chân ông với thủ đoạn tra tấn dã man và khốc liệt hơn. Cưa 6 đoạn hết đôi chân giao liên.
Cuối cùng tên Đại tá của CIA đã phải thốt lên: Ôi một sinh vật bằng thép, thử sức nhau suốt bảy tháng nay, chúng tôi đã thua ông! CIA buộc phải ngừng tra tấn, chuyển ông về trại giam chấp nhận cái tên Nguyễn Trường Hân dù biết rõ ông là Nguyễn Văn Thương mà không khai thác được gì.
Ánh sáng hòa bình
Năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được trao trả về cho Cách mạng. Nguyễn Văn Thương được đưa đi an dưỡng ở miền bắc xã hội chủ nghĩa, được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân khi mới ở cấp bậc Chuẩn úy. Ông tiếp tục với cuộc sống đầy lạc quan, tích cực rèn luyện, học tập, sống giản dị, khiêm tốn được đồng đội, bạn bè kính phục. Ngày 13 tháng 8 năm 2018, ông qua đời tại nhà riêng, hưởng thọ 80 tuổi.
Câu chuyện của ông không đơn thuần là trang sử, mà là lời nhắc nhở muôn đời về sức mạnh của ý chí khi đứng trước mọi cám dỗ và đe dọa.


