Nguyễn Văn Thương - Người lính trở về từ Thành Cổ
Nguyễn Văn Thương là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, từng nhiều lần hoạt động trên các chiến trường ác liệt của miền Nam. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Sau chiến tranh, ông trở thành nhân chứng lịch sử, thường xuyên tham gia nói chuyện truyền thống, giáo dục lòng yêu nước cho thế hệ trẻ.
Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào những ngày khốc liệt nhất. Pháo địch ngày đêm trút xuống, biến Thành Cổ và dòng sông Thạch Hãn thành biển lửa.
Trong những đoàn quân tiếp viện cho chiến trường, có người lính trẻ Nguyễn Văn Thương.
Đêm xuống, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển tài liệu và đưa lực lượng vượt sông vào trận địa. Con thuyền nhỏ lặng lẽ rời bờ.
Bất ngờ, từng loạt pháo sáng rực lên trên bầu trời. Tiếp đó là tiếng pháo nổ dồn dập.
Nước sông bắn tung trắng xóa.
Một đồng đội lo lắng:
– Pháo dày quá, liệu mình có qua được không anh?
Nguyễn Văn Thương nhìn về phía Thành Cổ đang rực sáng bởi đạn pháo rồi nói:
“Các anh em trong đó đang chiến đấu từng giờ. Dù khó khăn đến đâu, chúng ta cũng phải vào.”
Con thuyền tiếp tục tiến về phía trước.
Những ngày sau đó, ông cùng đồng đội chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Có những bữa ăn chỉ vội vàng với nắm cơm khô. Có những đêm vừa chợp mắt thì pháo địch lại dội xuống.
Mỗi ngày, ông chứng kiến nhiều đồng đội ngã xuống.
Có người vừa bước sang tuổi hai mươi. Có người còn chưa kịp nhận lá thư từ gia đình.
Nhìn những người đồng đội nằm lại, ông tự nhủ:
“Mình phải sống, phải chiến đấu để xứng đáng với sự hy sinh của các anh em.”
Nhiều năm sau chiến tranh, nhắc về mùa hè đỏ lửa năm 1972, người cựu chiến binh vẫn không giấu được xúc động:
“Những người lính Thành Cổ đã gửi lại tuổi hai mươi của mình cho Tổ quốc. Chúng tôi còn sống hôm nay là sống thay phần của những đồng đội đã nằm xuống.”



