Nguyễn Văn Thương – NHỮNG NGÀY KHÔNG ĐƯỢC PHÉP GỤC NGÃ
Nguyễn Văn Thương – NHỮNG NGÀY KHÔNG ĐƯỢC PHÉP GỤC NGÃ
Căn phòng thẩm vấn không có cửa sổ. Không khí đặc lại, như không có chỗ cho một hơi thở sâu. Nguyễn Văn Thương bị trói trên chiếc ghế gỗ đã sờn, hai tay không còn cảm giác rõ rệt. Ông không nhớ mình bị đưa vào đây từ lúc nào. Chỉ nhớ lần cuối cùng còn ở bên ngoài, bầu trời vẫn còn rất sáng.
Những câu hỏi lặp lại. Những khuôn mặt thay nhau xuất hiện. Không ai kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời. Khi sự im lặng kéo dài, họ đổi cách. Cơn đau đến dồn dập, không có nhịp nghỉ, không có điểm kết thúc. Nó không chỉ nằm ở cơ thể, mà len dần vào ý thức, khiến mọi suy nghĩ trở nên rời rạc.
Có lúc ông tưởng như mình đã nói gì đó. Một từ, một cái tên, một chi tiết. Nhưng rồi ông nhận ra đó chỉ là những mảnh ký ức rời rạc hiện lên trong cơn mê. Ông cố giữ lại một điểm rất nhỏ trong đầu một ranh giới mà nếu vượt qua, mọi thứ sẽ không thể quay lại.
Một lần, họ để ông lại một mình trong căn phòng. Không tiếng động. Không ai canh giữ. Sự im lặng kéo dài đến mức đáng sợ hơn cả tiếng tra hỏi. Trong khoảng trống đó, ông nghe rõ từng nhịp tim của mình, chậm và nặng nề. Ông nghĩ đến những con đường đã đi qua, những người đã gặp, những thứ đang nằm ngoài kia tất cả đều phụ thuộc vào sự im lặng của ông lúc này.



