Cựu chiến binh

Nguyễn Văn Thuỵ Vệ - Hành trình của Một tấm lòng yêu nước

CChú Nguyễn Văn Thụy Vệ sinh năm 1962, quê ấp Hòa Hảo, Phước Hảo (cũ). Vì lòng yêu nước và mong muốn đóng góp cho đất nước, chú nhập ngũ năm 21 tuổi (1981), huấn luyện tại Đồng Dù – Củ Chi. Sau 3 tháng, chú được đưa sang Campuchia bảo vệ sân bay Pochentong. Tình cảm của người dân Campuchia dành cho bộ đội Việt Nam là một trong những ký ức đẹp nhất của chú. Chú đã dành cả tuổi trẻ cống hiến cho cách mạng, và gửi đến thế hệ trẻ hôm nay thông điệp: sống cống hiến, hy sinh vì Tổ quốc, làm tròn nhiệm

Vĩnh Long20/11/2025Trần Tuấn Vy (Đoàn Thanh niên xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Nguyễn Văn Thuỵ Vệ - Hành trình của Một tấm lòng yêu nước

Trên mảnh đất Hòa Hảo yên bình, giữa cái nắng gắt của vùng quê Phước Hảo năm xưa, tuổi thơ của chú Nguyễn Văn Thụy Vệ – sinh năm 1962 – đã trôi qua trong những ngày tháng lam lũ và thiếu thốn. Cuộc sống nghèo khó không làm chú nhụt chí, trái lại càng hun đúc nơi chú ý chí mạnh mẽ và khát vọng lớn lao: được góp phần bảo vệ quê hương. Vì lòng yêu nước mãnh liệt của tuổi thiếu niên, năm 21 tuổi, chú tình nguyện đứng vào hàng ngũ bộ đội, bước vào cuộc đời quân ngũ năm 1981.

Ba tháng huấn luyện ở Đồng Dù – Củ Chi trôi qua nhanh như một thử thách đầu đời. Cũng từ đó, chú được điều sang chiến trường Campuchia. Đó không chỉ là một nhiệm vụ, mà là chặng đường đã in sâu trong ký ức của chú – nơi tuổi trẻ được tôi luyện bằng gian nan và lòng quả cảm.

Tại sân bay Pochentong, chú thuộc quân đoàn 4, trung đoàn E71, lữ đoàn 71, tiểu đoàn 86, với nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: pháo cao xạ phòng không 37mm – tấm lá chắn thép bảo vệ đơn vị trước các đợt tập kích bất ngờ của kẻ thù. Dưới bầu trời sục sôi khói lửa, chú và đồng đội ngày đêm canh giữ từng tấc đất. Cuộc sống chiến sĩ nơi đất bạn vô cùng thiếu thốn: bữa ăn phải tự túc chăn nuôi, trồng trọt; ngày đêm mưa nắng bám trụ nơi đơn vị; từng hạt gạo, từng luống rau đều thấm mồ hôi của những đôi tay trẻ tuổi nhưng cứng cáp.

Những năm tháng chiến đấu, chú đã chứng kiến nhiều hy sinh đau thương: đồng đội trúng đạn, vấp mìn, hay ngã xuống vì sốt rét. Trong một lần hành quân, chú và đồng đội đã vô tình uống phải nước con suối – nơi rửa xác các tử sĩ. Lần khác, trong ca trực canh gác, chú tận mắt nhìn thấy những đoàn xe bò chở người dân Campuchia được giải cứu khỏi rừng sâu, ánh mắt họ ngập tràn niềm vui và hy vọng sống. Những khoảnh khắc ấy trở thành nguồn động viên to lớn, tiếp thêm sức mạnh cho chú hoàn thành nhiệm vụ.

Giữa hoàn cảnh ngặt nghèo, chú lại nhận được tình cảm chân thành từ người dân Campuchia mộc mạc – sự đùm bọc, thương yêu làm vơi đi nỗi nhọc nhằn nơi đất khách.

Năm 1981, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chú phục viên trở về quê hương. Trong lòng chú vỡ òa khi nhớ lại những gian khổ từ ngày nhập ngũ, ra chiến trường cho đến lúc trở về trong hòa bình.

Những tháng ngày ở Campuchia không chỉ là kỷ niệm chiến đấu mà còn là dấu ấn sâu đậm của cả cuộc đời. Đó là quãng thanh xuân đầy thử thách nhưng đẹp đẽ nhất – thanh xuân mà chú đã gửi trọn cho cách mạng, cho Tổ quốc và lý tưởng thiêng liêng của người chiến sĩ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn