NGUYỄN VĂN TÍCH – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ TRỌN LỜI THỀ
Trên mảnh đất Đôn Châu hiền hòa, nơi những cánh đồng lúa xanh và dòng kênh chở nặng phù sa đã bồi đắp nên những con người chất phác, giàu nghĩa tình, liệt sĩ Nguyễn Văn Tích sinh năm 1932 như một hạt giống kiên cường giữa phong ba bão táp của thời cuộc. Tuổi thơ ông gắn liền với những ngày tháng quê hương chìm trong tàn phá, từng mái nhà bị đốt phá, từng xóm làng nhuốm màu tang thương bởi bom đạn. Chính hiện thực ấy đã nung nấu trong ông ý chí đứng lên bảo vệ mảnh đất thân yêu. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông hăng hái tham gia cách mạng và trở thành Hạ sĩ trong đơn vị chiến đấu. Không cần hào quang, không đòi hỏi danh vị, ông luôn sống giản dị, kỷ luật và hết mình vì đồng đội. Với tinh thần trách nhiệm cao, ông tham gia nhiều trận đánh bảo vệ địa bàn, bám trụ trước những cuộc càn quét dữ dội của kẻ thù, cùng đồng đội giữ vững thế trận du kích gắn chặt với sông nước Đôn Châu. Năm 1974, chiến sự ngày càng khốc liệt. Quân địch liên tục mở các cuộc tấn công nhằm phá vỡ cơ sở cách mạng tại địa phương. Trong trận chiến đầy cam go ngày 25/9/1974, Hạ sĩ Nguyễn Văn Tích đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Ông ngã xuống giữa lúc tuổi đời còn nhiều hoài bão, nhưng khí tiết của người chiến sĩ cách mạng thì vẫn sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt. Sự hy sinh của ông để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong lòng gia đình, đồng đội và nhân dân Đôn Châu. Nhưng vượt lên trên nỗi đau là niềm tự hào về một người con kiên cường, đã dành trọn cuộc đời cho hai chữ Tổ quốc. Tên tuổi liệt sĩ Nguyễn Văn Tích hôm nay vẫn được trang trọng nhắc nhớ trong truyền thống đấu tranh của quê hương như một biểu tượng bất khuất của lòng dũng cảm, đức hy sinh và tinh thần kiên trung của thế hệ cha anh. Câu chuyện của ông mãi là lời nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau sống xứng đáng với những gì bao người đã ngã xuống để giữ lấy hòa bình.



