Nguyễn Văn Tích – người con Hợp Tiến trong cuộc chiến bảo vệ cầu Long Biên
Nguyễn Minh Vương
Trong những năm chiến tranh chống Mỹ, Hà Nội là một trong những mục tiêu bị đánh phá dữ dội. Những cây cầu, tuyến đường sắt và đầu mối giao thông có vai trò đặc biệt quan trọng.
Trong số những người con Hợp Tiến tham gia chiến đấu thời kỳ này có Nguyễn Văn Tích, quê xã Hợp Tiến, huyện Nam Sách, tỉnh Hải Hưng.
Ông nhập ngũ khi đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ trong lực lượng phòng không – bảo vệ những mục tiêu trọng yếu.
Một trong những nhiệm vụ mà người lính phải đối mặt là bảo vệ các tuyến giao thông trước những đợt không kích.
Ban ngày, những đoàn tàu vẫn phải chạy.
Những chuyến hàng vẫn phải đi.
Nhưng máy bay Mỹ luôn tìm cách đánh phá các tuyến giao thông để cắt đứt việc vận chuyển của miền Bắc.
Vì vậy, những người lính phòng không phải trực chiến trong điều kiện cực kỳ căng thẳng.
Mỗi khi còi báo động vang lên, tất cả lập tức vào vị trí.
Bầu trời xuất hiện máy bay.
Pháo phòng không bắt đầu khai hỏa.
Khói đạn phủ kín bầu trời.
Và phía dưới, công nhân giao thông vẫn phải tìm cách giữ cho tuyến đường hoạt động.
Đối với những người lính ấy, nhiệm vụ không chỉ là bắn máy bay.
Mà còn là bảo vệ những con đường để hậu phương tiếp tục chi viện cho chiến trường.
Nguyễn Văn Tích đã trải qua những năm tháng như thế.
Ông trở về sau chiến tranh với những ký ức mà nhiều thập kỷ sau vẫn không thể quên.
Điều đáng chú ý là những người lính phòng không thời ấy thường phải sống trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu liên tục.
Họ có thể vừa ăn cơm xong thì còi báo động vang lên.
Đang nghỉ thì phải chạy ra trận địa.
Có những đêm gần như không được ngủ.
Nhưng sáng hôm sau vẫn phải tiếp tục trực chiến.
Đó là một phần rất khác của “thời hoa lửa” mà ít khi được kể lại.
Không phải lúc nào cũng là một trận đánh lớn.
Đôi khi là hàng trăm ngày trực chiến nối tiếp nhau.
Người lính không biết hôm nay có máy bay hay không.
Nhưng phải luôn chuẩn bị như thể máy bay sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.
Sau ngày đất nước thống nhất, những người lính ấy trở về quê.
Họ lại trở thành những người nông dân, những người cha, người chồng bình dị.
Không còn tiếng còi báo động.
Không còn pháo phòng không.
Không còn những đêm phải nhìn lên bầu trời chờ máy bay.
Nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn ở lại.



