Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN TÌNH – NGƯỜI ĐẶC CÔNG NƯỚC BƠI 9 GIỜ VÀO CỬA VIỆT

Anh hùng LLVTND Nguyễn Văn Tình (sinh năm 1945), quê xã Giao Yến, huyện Xuân Thủy, tỉnh Nam Hà, nhập ngũ năm 1963. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông là Thiếu úy, Phân đội trưởng đặc công Đội 1, Đoàn 126. Từ năm 1967 đến 1969, ông nhiều lần bí mật thâm nhập quân cảng Cửa Việt để trinh sát và đánh tàu đối phương. Có lần ông phải bơi lặn liên tục 8–9 giờ dưới nước lạnh, vượt nhiều tuyến phòng thủ để vào sâu trong cảng, đánh chìm một tàu quân sự có sức chở trên 5.000 tấn. Tháng 6/1968, dù hệ thống bảo vệ đã được tăng cường, ông vẫn tiếp tục đột nhập, đặt bộc phá đúng khoang máy và đánh chìm thêm một tàu vận tải lớn. Ngày 20/12/1969, Nguyễn Văn Tình được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Cần Thơ22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những trận đánh chỉ kéo dài vài phút.

Nhưng để có được vài phút ấy, người lính đặc công có thể phải chuẩn bị suốt nhiều ngày, nhiều đêm.

Với Nguyễn Văn Tình, có lần thời gian tiếp cận mục tiêu kéo dài đến 8–9 giờ liên tục dưới nước.

Không ánh sáng.

Không được gây tiếng động.

Phía trước là một quân cảng được canh phòng nghiêm ngặt.

Và dưới làn nước lạnh, người chiến sĩ đặc công vẫn phải giữ được phương hướng, sức lực và sự bình tĩnh để đến đúng mục tiêu.

Từ người lính trẻ đến đặc công nước

Nguyễn Văn Tình sinh năm 1945, quê xã Giao Yến, huyện Xuân Thủy, tỉnh Nam Hà.

Ông nhập ngũ năm 1963.

Ngay từ những ngày đầu trong quân đội, Nguyễn Văn Tình đã tích cực rèn luyện và thể hiện nguyện vọng được đến những chiến trường khó khăn.

Khi được lựa chọn huấn luyện đặc công, ông đặc biệt say mê kỹ thuật chiến đấu.

Đặc công nước là một binh chủng đòi hỏi rất nhiều ở người lính:

khả năng bơi lặn,

sức chịu đựng lâu dài,

khả năng giữ bí mật tuyệt đối,

nắm chắc mục tiêu,

và đặc biệt là sự bình tĩnh khi hoạt động một mình hoặc trong tổ nhỏ.

Nguyễn Văn Tình kiên trì luyện tập tất cả những kỹ năng ấy.

Đến năm 1967, ông bắt đầu một giai đoạn chiến đấu đặc biệt tại Cửa Việt.

Cửa Việt – nơi phải đánh từ dưới mặt nước

Quân cảng Cửa Việt là một căn cứ hậu cần quan trọng, nơi tập trung tàu vận tải, vũ khí, đạn dược, nhiên liệu và nhiều loại phương tiện phục vụ chiến trường Trị – Thiên.

Vì vậy, hệ thống bảo vệ tại đây rất chặt chẽ.

Không chỉ có lực lượng trên bờ.

Mà cả khu vực dưới nước cũng được kiểm soát.

Muốn đánh được mục tiêu, trước hết phải biết thật rõ:

tàu nào neo ở đâu,

luồng nước thế nào,

thời gian tuần tra ra sao,

và điểm nào trên thân tàu là vị trí đặt thuốc nổ hiệu quả nhất.

Nguyễn Văn Tình nhiều lần trực tiếp vào khu vực cảng để nghiên cứu.

Ông không dựa vào phỏng đoán.

Phải nhìn thấy.

Phải kiểm tra.

Phải nắm chắc.

Sau mỗi lần trinh sát, ông lại hoàn chỉnh thêm phương án.

Cuối năm 1967 – 8 đến 9 giờ dưới nước

Cuối năm 1967, thời tiết rét buốt.

Nước lạnh.

Hệ thống phòng thủ của đối phương nghiêm ngặt.

Nhưng Nguyễn Văn Tình vẫn nhiều lần bơi lội vào khu vực để điều tra.

Sau quá trình chuẩn bị kỹ lưỡng, phương án tác chiến được chấp thuận.

Đêm thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Tình bắt đầu bơi vào.

Một giờ.

Hai giờ.

Rồi nhiều giờ tiếp theo.

Theo tài liệu, ông phải bơi lặn liên tục từ 8 đến 9 giờ dưới sông sâu.

Trong khoảng thời gian ấy, người đặc công phải vượt qua nhiều lớp phòng thủ mà không để bị phát hiện.

Chỉ một động tác mạnh.

Một tiếng động bất thường.

Một lần nổi lên sai chỗ.

Tất cả có thể khiến nhiệm vụ thất bại.

Nhưng Nguyễn Văn Tình vẫn tiến vào.

Cuối cùng ông đến được khu vực mục tiêu.

Một tàu quân sự lớn, sức chở trên 5.000 tấn, đang nằm trong cảng.

Thuốc nổ được đặt đúng vị trí.

Nguyễn Văn Tình rời mục tiêu.

Sau đó, vụ nổ xảy ra.

Theo tài liệu, chiếc tàu bị đánh chìm.

Đối phương tăng cường phòng thủ

Sau những lần bị đánh, khu vực Cửa Việt được bảo vệ chặt chẽ hơn.

Đến tháng 6/1968, lực lượng bảo vệ được tăng cường cả trên bộ và dưới nước.

Có lực lượng chủ lực.

Có an ninh.

Có phòng vệ dân sự.

Mục tiêu rất rõ:

ngăn chặn mọi sự xâm nhập vào cảng.

Với lực lượng đặc công, điều đó có nghĩa rằng những cách tiếp cận cũ có thể không còn hiệu quả.

Nguyễn Văn Tình phải bắt đầu lại quá trình nghiên cứu.

Không chủ quan.

Không dựa vào chiến thắng trước.

Ông nhiều lần tiếp tục bí mật đột nhập để xác định sự thay đổi của hệ thống bảo vệ.

Từng tuyến gác.

Từng khu vực tàu neo.

Từng thói quen tuần tra.

Tất cả được theo dõi kỹ.

Đặt bộc phá đúng khoang máy

Sau khi nắm chắc mục tiêu, Nguyễn Văn Tình tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.

Lần này, điều quan trọng nhất là vị trí đặt thuốc nổ.

Không phải cứ tiếp cận được con tàu là đủ.

Muốn đánh chìm một tàu vận tải lớn, khối bộc phá phải được đặt ở nơi có khả năng gây thiệt hại nghiêm trọng nhất.

Nguyễn Văn Tình tiếp cận thân tàu.

Tìm đúng khoang máy.

Đặt bộc phá.

Rồi rút ra.

Theo tài liệu tuyên dương, vụ nổ đã đánh chìm một tàu vận tải cỡ lớn.

Đó là kết quả của nhiều ngày trinh sát, nhiều giờ bơi lặn và sự chính xác trong từng thao tác.

Một người lính không chỉ gan dạ mà còn rất kiên nhẫn

Điểm đặc biệt trong câu chuyện của Nguyễn Văn Tình không chỉ là lòng dũng cảm.

Đặc công nước không thể chiến đấu bằng sự nóng vội.

Muốn thành công phải biết chờ đợi.

Có lúc phải bơi hàng giờ.

Có lúc phải nằm im dưới nước.

Có lúc phải quay lại nhiều lần chỉ để xác nhận một chi tiết.

Nguyễn Văn Tình được đánh giá là người không chủ quan, luôn nghiên cứu mục tiêu tỉ mỉ và chỉ hành động khi đã nắm chắc tình hình.

Chính sự kết hợp giữa:

gan dạ + kỹ thuật + kiên nhẫn

đã tạo nên hiệu quả chiến đấu của ông.

Từ 1967 đến 1969 – người đánh tàu ở Cửa Việt

Trong giai đoạn 1967–1969, Nguyễn Văn Tình nhiều lần tham gia các nhiệm vụ đánh tàu tại Cửa Việt.

Theo tài liệu, các trận đánh của ông góp phần phá hủy hàng nghìn tấn vũ khí, xăng dầu và phương tiện chiến tranh.

Nhưng trong đơn vị, ông còn được biết đến bởi tính cách giản dị và khiêm tốn.

Là cán bộ, ông thường xuyên xung phong nhận nhiệm vụ khó.

Trong sinh hoạt, ông đoàn kết, thương yêu đồng đội.

Tài liệu ghi nhận chính sự tin yêu, giúp đỡ của đồng đội cũng tạo điều kiện để ông hoàn thành nhiều nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.

Những phần thưởng trước ngày tuyên dương

Với thành tích chiến đấu, Nguyễn Văn Tình được tặng:

1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhất
2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì
1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba

Ông còn:

3 lần là Chiến sĩ Quyết thắng
4 lần là Chiến sĩ thi đua
12 lần đạt danh hiệu Dũng sĩ cấp ưu tú
và được tặng 8 bằng khen.

Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Nguyễn Văn Tình danh hiệu:

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Khi ấy, ông là Thiếu úy, Phân đội trưởng đặc công Đội 1, Đoàn 126.

NGƯỜI ĐẶC CÔNG TRONG LÀN NƯỚC LẠNH

Nếu phải chọn một hình ảnh tiêu biểu nhất để kể về Nguyễn Văn Tình, có lẽ đó là một đêm cuối năm 1967.

Trên bờ, quân cảng được bảo vệ nghiêm ngặt.

Dưới nước, một người lính âm thầm bơi.

Một giờ.

Ba giờ.

Năm giờ.

Rồi tám, chín giờ.

Phía trước là con tàu hơn 5.000 tấn.

Phía sau là quãng đường dài phải vượt lại để trở về.

Không có chỗ cho sự nóng vội.

Không có chỗ cho một sai sót nhỏ.

Và người chiến sĩ ấy cuối cùng vẫn đến được mục tiêu.

Đó là dấu ấn của Nguyễn Văn Tình – người đặc công nước của Đoàn 126, một trong những người đã biến lòng sông Cửa Việt thành một chiến trường đặc biệt trong những năm kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn