Cựu chiến binh

NGUYỄN VĂN TỚI – NGƯỜI PHÁO THỦ XE TĂNG 975 TRONG NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT

Trong ký ức của những người lính từng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, ngày 30/4/1975 là một ngày không thể nào quên. Đó là ngày mà hàng vạn người lính từ các hướng tiến về Sài Gòn, mang theo khát vọng thống nhất đất nước. Trong đội hình ấy có Nguyễn Văn Tới, người con quê huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương cũ, một chiến sĩ xe tăng đã trực tiếp tham gia những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.

Ninh Bình14/08/2026xã Vĩnh Lại (Xã Vĩnh Lại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN TỚI – NGƯỜI PHÁO THỦ XE TĂNG 975 TRONG NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT

Trong ký ức của những người lính từng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, ngày 30/4/1975 là một ngày không thể nào quên. Đó là ngày mà hàng vạn người lính từ các hướng tiến về Sài Gòn, mang theo khát vọng thống nhất đất nước. Trong đội hình ấy có Nguyễn Văn Tới, người con quê huyện Tứ Kỳ, tỉnh Hải Dương cũ, một chiến sĩ xe tăng đã trực tiếp tham gia những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.

Nguyễn Văn Tới là chiến sĩ thuộc Lữ đoàn Xe tăng 203, Quân đoàn 2. Những năm tháng trong quân ngũ đã đưa người thanh niên quê Tứ Kỳ đến với chiến trường và gắn cuộc đời ông với những chiếc xe tăng, những trận đánh và những người đồng đội cùng chung lý tưởng.

Mùa Xuân năm 1975, khi thời cơ giải phóng hoàn toàn miền Nam đến gần, đơn vị của ông tham gia cuộc tổng tiến công. Những đoàn xe tăng nối nhau tiến về Sài Gòn. Trên những cung đường đầy khói lửa, người lính phải luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu. Phía trước là những tuyến phòng thủ cuối cùng của đối phương.

Sáng 30/4/1975, đội hình xe tăng của Lữ đoàn 203 tiến vào trung tâm Sài Gòn. Trong thời khắc lịch sử ấy, người lính Nguyễn Văn Tới cùng đồng đội trên xe tăng 975 tiếp tục thực hiện nhiệm vụ, góp phần vào cuộc tiến công cuối cùng.

Những người lính xe tăng không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh của vũ khí mà còn bằng sự bình tĩnh, gan dạ và tinh thần đồng đội. Trong buồng xe chật hẹp, tiếng động cơ, tiếng đạn pháo và mệnh lệnh chiến đấu hòa vào nhau. Mỗi người đều hiểu rằng phía trước là một trận đánh quyết định và không ai được phép chùn bước.

Khi cánh cổng Dinh Độc Lập bị phá, các đơn vị xe tăng tiếp tục tiến vào khu vực trung tâm. Đến trưa 30/4, chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng. Chiến tranh kết thúc, đất nước bước sang một trang sử mới.

Đối với Nguyễn Văn Tới, chiến thắng ấy là niềm vui lớn lao nhưng cũng gắn với ký ức về những đồng đội đã không thể cùng ông trở về. Trong những năm tháng chiến đấu, biết bao người lính đã nằm lại trên các chiến trường. Ngày toàn thắng vì thế vừa là ngày vui, vừa là ngày để những người còn sống nhớ đến những người đã hy sinh.

Sau chiến tranh, người lính quê Tứ Kỳ trở về với cuộc sống đời thường. Những chiếc xe tăng, những trận đánh và những cung đường chiến trường dần trở thành ký ức. Nhưng mỗi khi nhắc đến ngày 30/4, ký ức năm xưa lại trở về rõ ràng như mới hôm qua.

Đối với thế hệ hôm nay, câu chuyện của Nguyễn Văn Tới là một lời nhắc nhở giản dị: đằng sau ngày đất nước thống nhất là tuổi trẻ của biết bao người lính. Họ đã rời quê hương khi còn rất trẻ, đi qua những trận đánh khốc liệt và đặt cuộc đời mình vào cuộc đấu tranh vì độc lập, thống nhất.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những người lính năm xưa đã già đi, nhưng ký ức về mùa Xuân năm 1975 vẫn còn nguyên giá trị. Từ quê hương Tứ Kỳ, Nguyễn Văn Tới đã cùng đồng đội góp một phần tuổi trẻ vào trang sử vẻ vang của dân tộc.

Ngày hôm nay, khi những thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, mỗi câu chuyện của người lính năm xưa lại trở thành một lời nhắn gửi: hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn