Nguyễn Văn Trắng
Dưới tán rừng già Campuchia đầy nắng gió, Nguyễn Văn Trắng vẫn nhớ như in những tháng ngày cùng đồng đội chiến đấu kiên cường để bảo vệ từng thôn ấp, từng mái nhà của người dân bản địa. Khi ấy, anh chỉ mới ngoài đôi mươi, tuổi trẻ sôi nổi nhưng mang trong mình ý chí thép của người lính tình nguyện. Mỗi buổi hành quân xuyên rừng, tiếng muỗi vo ve hòa cùng tiếng lá khô kêu lạo xạo dưới bước chân, nhưng trên gương mặt ai cũng ánh lên quyết tâm “hoàn thành nhiệm vụ dù có phải hy sinh”. Trắng thường đi đầu tiểu đội, lặng lẽ quan sát dấu vết địch để tránh phục kích. Có những đêm nằm giữa bưng sâu, nghe tiếng pháo vọng lại từ xa, anh và đồng đội chỉ biết siết chặt tay nhau, động viên rằng bình minh sẽ mang lại cơ hội sống. Một lần, trong trận truy quét nhóm tàn quân Pol Pot tại vùng biên, tiểu đội của Trắng bị địch tập kích bất ngờ. Đạn xé ngang không khí, đất đá tung lên mù mịt. Trước tình thế hiểm nghèo, Trắng nhanh chóng hô khẩu lệnh, cùng đồng đội vừa phản kích vừa tìm vị trí che chắn. Nhờ sự phối hợp ăn ý và tinh thần không bỏ nhau dù chỉ một bước, họ đã giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng tăng viện đến. Sau trận ấy, dù ai cũng mệt nhoài, nhưng tình đồng chí – đồng đội lại càng trở nên sâu đậm, như sợi dây gắn kết giữa những con người xa quê nhưng chung mục đích. Giờ đây, khi nhớ lại, Nguyễn Văn Trắng vẫn xúc động trước hình ảnh những người lính trẻ năm nào: sống giản dị, chiến đấu dũng cảm và luôn xem nhau như anh em ruột thịt. Những kỷ niệm ấy mãi là dấu ấn thiêng liêng trong cuộc đời anh |


