Bài viết

Nguyễn Văn Triệu

Phú Thọ12/01/2026Đoàn xã Cự Đồng (Đoàn xã Cự Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Triệu sinh ngày 20 tháng 10 năm 1958, trong một gia đình thuần nông yên bình. Tuổi thơ của anh trôi qua giữa tiếng gió đồng và những mùa lúa chín, cho đến khi đất nước bước vào giai đoạn còn nhiều biến động sau chiến tranh. Mười chín tuổi, cái tuổi còn nguyên vẹn những ước mơ đời thường, Triệu đã khoác ba lô lên đường.

Năm 1977, Nguyễn Văn Triệu nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, mẹ anh lặng lẽ gói cho con trai nắm cơm muối vừng, cha chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi cho trọn nghĩa với nước.” Từ giây phút ấy, tuổi trẻ của Triệu bước vào những năm tháng hoa lửa.

Anh được biên chế vào Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 42. Những ngày huấn luyện đầu tiên gian khổ và nghiêm ngặt đã nhanh chóng biến chàng trai gầy gò thành một người lính rắn rỏi. Triệu không nói nhiều, nhưng luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ khó. Trong ánh lửa bập bùng của bếp dã chiến, đồng đội thường thấy anh lặng lẽ lau súng, ánh mắt xa xăm nhưng đầy quyết tâm.

Cuối những năm 1970, đơn vị anh liên tục cơ động, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ địa bàn. Những cánh rừng đêm đặc quánh mùi thuốc súng, những con đường hành quân in dấu dép cao su và mồ hôi tuổi trẻ. Giữa mưa bom, Nguyễn Văn Triệu học cách đứng vững trước sợ hãi, học cách che chắn cho đồng đội và giữ vững đội hình trong những tình huống ngặt nghèo.

Trong một trận đánh ác liệt, tiểu đội bị hỏa lực mạnh ghìm chặt. Người tiểu đội trưởng bị thương nặng. Giữa khói lửa, Triệu bình tĩnh tiếp nhận chỉ huy, tổ chức đưa thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm, giữ vững vị trí cho đến khi lực lượng chi viện tới nơi. Sau trận ấy, anh được tín nhiệm bổ nhiệm Tiểu đội trưởng.

Từ một người lính trẻ, Triệu trở thành điểm tựa của tiểu đội. Anh luôn đi cuối đội hình khi hành quân, nhường phần ăn ngon cho lính mới, thức trắng nhiều đêm canh gác để anh em được nghỉ. Tình đồng đội được tôi luyện trong gian khổ, bền chặt như thép đã trở thành sức mạnh giúp họ vượt qua những tháng ngày khốc liệt nhất.

Năm 1981, Nguyễn Văn Triệu xuất ngũ. Ngày rời đơn vị, anh mang quân hàm Trung sỹ, chức vụ Tiểu đội trưởng Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 42. Ba lô vẫn nhẹ, nhưng ký ức thì nặng trĩu — nặng bởi những đồng đội đã ngã xuống, và bởi một thời thanh xuân đã gửi lại nơi chiến trường.

Trở về đời thường, Nguyễn Văn Triệu sống giản dị như bao người lính trở về từ hoa lửa. Nhưng trong tim anh, những năm tháng quân ngũ chưa bao giờ khép lại. Đó là quãng đời đã rèn nên bản lĩnh, lòng trung thành và niềm tin bền bỉ vào giá trị của hòa bình.

Tuổi mười chín của anh đã đi qua khói lửa để hôm nay, mỗi buổi chiều yên bình, khi nghe tiếng gió thổi qua hàng tre, anh biết rằng sự bình yên ấy được đánh đổi bằng cả một thế hệ không tiếc tuổi xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn