Nguyễn Văn Trỗi (1)
Nguyễn Văn Trỗi (1 tháng 2 năm 1940 – 15 tháng 10 năm 1964) là chiến sĩ biệt động thành phố Sài Gòn, Đoàn viên Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, đã thực hiện vụ ám sát nhằm vào phái đoàn quân sự cao cấp do Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara và đại sứ Henry Cabot Lodge, Jr. đến thăm Việt Nam Cộng hòa vào tháng 5 năm 1964 để hoạch định sách lược chiến tranh ở Việt Nam.[1] Ông bị bắt giam và bị tòa án quân sự Việt Nam Cộng hòa kết án tử hình.
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra biết bao con người bình dị mà anh hùng. Họ như những bông hoa nở giữa lửa đạn, lấy sự hy sinh của mình để làm nên mùa xuân cho đất nước.
Ở chiến trường Quảng Ngãi, liệt sĩ – bác sĩ Đặng Thùy Trâm là một bông hoa dịu dàng mà kiên cường. Rời Hà Nội, bác mang theo trái tim nhân hậu để cứu chữa thương binh giữa bom đạn ác liệt. Bác hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại những trang nhật ký thấm đẫm tình yêu nước và niềm tin sắt son vào ngày mai hòa bình.
Giữa núi rừng Tây Bắc, có một người con của Thanh Hóa — anh hùng liệt sĩ Tô Vĩnh Diện. Trong lúc kéo pháo vào trận địa, khi khẩu pháo trượt dốc nguy hiểm, bác đã dũng cảm lao mình chèn bánh pháo, lấy thân mình giữ pháo lại. Sự hy sinh của bác đã bảo vệ vũ khí, bảo vệ đồng đội và góp phần làm nên thắng lợi của chiến dịch.
Ở miền Nam đất đỏ, có liệt sĩ Võ Thị Sáu — bông hoa tuổi mười sáu hiên ngang giữa pháp trường. Dù bị tra tấn và đối mặt với cái chết, chị vẫn không run sợ, vẫn cất cao tiếng hát, trở thành biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.
Và giữa lòng Sài Gòn, có liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi — người thợ điện trẻ tuổi mang trái tim yêu nước nồng nàn. Trước giờ phút hy sinh, anh vẫn hiên ngang hô vang khẩu hiệu cách mạng, khẳng định niềm tin sắt đá vào độc lập, tự do của dân tộc. Cái chết của anh đã làm rung động lương tri nhân loại và tiếp thêm sức mạnh cho phong trào đấu tranh của nhân dân Việt Nam.
Bốn con người, bốn cuộc đời, bốn chiến trường khác nhau, nhưng họ đều chung một lý tưởng sống cao đẹp. Họ là những bông hoa thời lửa — nở giữa bom đạn, tỏa hương bằng chính máu xương và tuổi trẻ của mình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những bông hoa ấy vẫn sống mãi trong lòng dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao của cha anh.



