NGUYỄN VĂN TRỖI – 9 PHÚT BẤT TỬ LÀM NÊN LỊCH SỬ
Khoảnh khắc định hình một thế hệ: Có những cái chết đã hóa thành bất tử. Có những con người mà tên tuổi của họ gắn liền với một khoảnh khắc làm rung chuyển cả thế giới. Kháng đài xử tử năm 1964 không thể làm chùn bước người thợ điện trẻ tuổi Nguyễn Văn Trỗi. Trái lại, nó trở thành bệ phóng để người anh hùng bay vào cõi vĩnh hằng, để lại cho nhân loại một bài học sâu sắc về lòng yêu nước và lý tưởng sống của thanh niên.
Từ người thợ điện bình thường đến người anh hùng của thời đại: Nguyễn Văn Trỗi không sinh ra để làm một triết gia, anh là một người thợ điện bình thường, một người chồng vừa mới cưới vợ được vài mươi ngày. Anh yêu cuộc sống, yêu người vợ trẻ, yêu những buổi chiều bình yên trên phố thị. Nhưng trên hết, anh yêu Tổ quốc. Khi nhìn thấy quê hương bị giày xéo, anh không thể đứng ngoài cuộc. Kế hoạch đặt mìn tại cầu Công Lý ám sát phái đoàn Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara chính là câu trả lời của một người trẻ giàu lòng tự trọng dân tộc.Dù kế hoạch không thành và bị bắt, Nguyễn Văn Trỗi chưa từng tỏ ra hối hận hay sợ hãi. Cho đến tận những giây phút cuối cùng tại pháp trường Chí Hòa, khi đối mặt với họng súng của đội hành quyết, anh đã từ chối bịt mắt. Anh muốn nhìn thẳng vào kẻ thù, muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương lần cuối. Ba lần hô vang “Hồ Chí Minh muôn năm!”, tiếng thét của anh là tiếng sấm rền vang giữa lòng Sài Gòn bị chiếm đóng, vạch trần bộ mặt của kẻ xâm lược và truyền cảm hứng cho hàng triệu
Tuyên ngôn sống cho thế hệ Gen Z "Còn giặc Mỹ thì không có hạnh phúc!" – lời nói giản dị của anh Trỗi chính là chiếc la bàn định hướng cho lý tưởng của thanh niên thời đại mới. Hôm nay, chúng ta không còn phải ra pháp trường, không phải đối mặt với lựu đạn, bom bòn, nhưng chúng ta có những "mặt trận" mới: mặt trận công nghệ, kinh tế, khẳng định vị thế Việt Nam trên trường quốc tế. Hãy mang tinh thần "không sợ hãi" của Nguyễn Văn Trỗi vào hành trình lập thân, lập nghiệp của chính mình.



