NGUYỄN VĂN TRỖI – BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ CỦA TUỔI TRẺ VIỆT NAM
NGUYỄN VĂN TRỖI – BIỂU TƯỢNG BẤT TỬ CỦA TUỔI TRẺ VIỆT NAM
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc , có những con người đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng cũng để đủ lại dấu ấn bất tử trong lòng nhân dân và cả nước. Những chiến sĩ hi sinh thân mình , thanh xuân tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình cho nhân loại. Nguyễn Văn Trỗi chính là một trong những biểu tượng tiêu biểu của thế hệ thanh niên Việt Nam thời hoa lửa- những con người sẵn sàng hi sinh tất cả vì tiếng gọi Tổ Quốc – nơi ta sinh ra và lớn lên. Với niềm tin bất diệt “ Mang Tổ Quốc trong tim, mang khát vọng trên vai”.
Có những cái chết hóa thành sự sống. Có những con người ra đi những còn sống mãi . Nguyễn Văn Trỗi – người thanh niên đã biến cuộc đời ngắn ngủi của mình thành một bản hùng ca bất tử về lòng yêu nước và lý tưởng sống cách mạng. Sinh ra trong một gia đình lao động nghèo tại miền trung, lớn lên giữa cảnh đất mất nhà tan, đất nước bị chia cắt và bom đạn chiến tranh. Anh sớm nhận thức được nỗi đau mất nước, nỗi đau mẹ mất con, nỗi đau vợ mất chồng, con mất cha. Anh hiểu rằng : Nếu không đứng lên thì dân tộc sẽ mãi chìm trong đau thương , nô lệ.
Chính nhận thức ấy đã thôi thúc anh bước vào con đường Cách mạng- con đường mà mỗi bước đi đều phải tính toán kĩ lưỡng và có thể trả giá bằng sự sống của chính mình. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định : “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Khi tham gia lực lượng biệt động Sài Gòn, Nguyễn Văn Trỗi đã chấp nhận một sự thật: có thể anh sẽ không trở về, không trở về có thể là không gặp lại người thân yêu ruột thịt, không trở về có thể là không gặp lại quê hương ấy. Nhưng anh vẫn kiên quyết với lựa chọn của mình bởi anh biết phía sau anh là cả một dân tộc đang khao khát sự tự do. Như một câu nói đã từng : “ Người ta sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh , mà để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong tim người khác.”Một người chiến sĩ dám sống, dám hàng động , dám hi sinh vì mục tiêu lớn lao.
Nhiệm vụ ám sát Bộ Trưởng Quốc phòng Mỹ năm 1964 là một thử thách lớn nhưng đó chính là cơ hội để anh thể hiện tinh thần của một người chiến sĩ cách mạng. Anh tự ý thức rõ ràng có thể đó là nhiệm vụ cuối cùng của cuộc đời mình. Đó không chỉ là một hành động quân sự mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ rằng dân tộc Việt Nam không khuất phục trước bất kì thế lực nào. Dù nhiệm vụ không thành nhưng chính khoảnh khắc ấy , một hình tượng anh hùng bắt đầu được khắc sâu vào lịch sử.
Trong nhà tù, Nguyễn Văn Trỗi không chỉ đối diện với xiềng xích mà còn phải chịu đựng những đòn tra tấn tàn bạo. Kẻ thù muốn anh khuất phục, muốn biến anh thành công cụ để phản bội lại quê nhà. Chúng đánh đập, hành hạ, khuyên nhủ để làm anh khuất phục theo chúng . Nhưng chúng thất bại , bởi trong tim của mỗi người chiến sĩ thì tổ quốc luôn là lí tưởng mãi mãi cao đẹp nhất. Anh có niềm tin tuyệt đối về Đảng Cộng Sản , con người – đó là niềm kiêu hãnh. Và Nguyễn Văn Trỗi đã sống đúng với niềm kiêu hãng chính mình, có thể bị trói buộc về thể xác nhưng không thể trói buộc về tinh thần.
Khi đứng giữa ranh giới cái chết và sự sống thì niềm tin , sự khí phách của anh đã khiến kẻ thù cũng run sợ. Trước họng súng kẻ thù, anh không van nài , cầu xin mà anh còn hô vang : HỒ CHÍ MINH MUÔN NĂM ! VIỆT NAM MUÔN NĂM !
Đó không chỉ là lời nói trong phút cuối, mà là sự kết tinh cả một đời sự sống ì lí tưởng. Trong khoảnh khắc ấy lí tưởng đã chiến thắng bản năng sợ hãi trước cái chết của mỗi người. Cái chết của anh không làm kết thúc một cuộc đời, mà mở ra một sự sống khác- sự sống trong lòng nhân dân, trong lịch sử và trong ý thức của thế hệ mai sau.
Nguyễn Văn Trỗi hi sinh tuổi 24- cái tuổi mà nhiều người còn đang tìm hiểu ý nghĩa cuộc đời, tìm hiểu mọi thú vui trên cuộc đời. Nhưng anh đã tìm thấy và sống trọn vẹn với nó. Anh không sống lâu , anh không sống nhiều nhưng anh sống có ý nghĩa . Không phải ai cũng đủ dũng cảm, dũng khí để lữa chọn : Sống vì Tổ quốc, chết cho lí tưởng.
Trong xã hội hôm nay, khi đất nước đã hòa bình , lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn còn nguyên giá trị : “Thanh niên là rường cột của nước nhà”. Chính vì vậy, câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một kí ức lịch sử mà còn là một lời thức tỉnh.
Anh đã đặt ra cho mỗi chúng ta một câu hỏi : Chúng ta đang sống vì điều gì ?
“Thời hoa lửa” đã lùi xa , nhưng những ngọn lửa như Nguyễn Văn Trỗi thì chưa bao giờ tắt. Chúng âm ĩ cháy trong lòng dân tộc, soi sáng con đường cho thế hệ trẻ ngày hôm nay.
Nguyễn Văn Trỗi không chỉ là một cái tên trong lịch sử mà còn là biểu tượng, một ngọn lửa.
Sống – là phải sống có lí tưởng
Sống – là phải xứng đáng với những gì mà cha anh đã hi sinh.
Cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ của anh sẽ mãi là biểu tượng sống mãi trong lòng của nhân dân . “Tuổi trẻ là để dâng hiến”



