Bài viết

Nguyễn Văn Trỗi

1940-1964

Quảng Ngãi30/08/2026Phạm Vũ Bích Trâm (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN TRỖI — TIẾNG HÔ BẤT TỬ TRÊN TRƯỜNG BẮN CHÍ HÒA

Giữa "năm tháng thời hoa lửa" chống Mỹ cứu nước, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Văn Trỗi nổi lên như biểu tượng kiên trung, bất khuất của tuổi trẻ Sài Gòn, người đã biến trường bắn của kẻ thù thành bệ phóng cho tinh thần yêu nước bất diệt.

Năm sinh - Năm mất: Sinh ngày 01 tháng 02 năm 1940 – Hy sinh ngày 15 tháng 10 năm 1964 (khi 24 tuổi).

Quê quán: Làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (nay thuộc phường Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam).

Chức vụ: Chiến sĩ Biệt động Sài Gòn thuộc Quân khu Sài Gòn - Gia Định.

Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (truy tặng năm 1964), Huân chương Thành công hạng Nhất.

Hành trạng lịch sử & Khoảnh khắc bất tử

Xuất thân từ một gia đình nghèo giàu truyền thống cách mạng tại Quảng Nam, Nguyễn Văn Trỗi vào Sài Gòn làm thợ điện và sớm giác ngộ, trở thành chiến sĩ Biệt động Sài Gòn. Tháng 5/1964, anh nhận nhiệm vụ gài mìn tại cầu Công Lý để ám sát Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara khi tên này sang khảo sát chiến trường. Kế hoạch bị lộ, anh bị địch bắt.

Mặc cho vô số đòn tra tấn dã man và dụ dỗ của kẻ thù, anh không khai báo một lời. Sáng ngày 15/10/1964, kẻ thù đưa anh ra trường bắn tại Khám Chí Hòa. Trước nòng súng địch, anh từ chối bịt mắt, vạch trần tội ác xâm lược của Mỹ và hô vang khẩu hiệu bất tử: "Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đảo Mỹ - Diệm! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!" (9 lần hô vang trước khi ngã xuống).

Giá trị biểu tượng

Tấm gương hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành ngọn đuốc rực cháy thúc đẩy phong trào đấu tranh của thanh niên miền Nam và được nhân dân thế giới (đặc biệt là Cuba) vô cùng khâm phục. Chịu đựng cái chết ở tuổi 24, anh là hiện thân trọn vẹn cho khí tiết bất khuất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Văn Trỗi | Câu chuyện thời hoa lửa