Nguyễn Văn Trỗi: Chiến sĩ dũng cảm và lời nhắn bất tử
Nguyễn Văn Trỗi: Chiến sĩ dũng cảm và lời nhắn bất tử
Nguyễn Văn Trỗi: Chiến sĩ dũng cảm và lời nhắn bất tử
Thân thế và bước vào con đường cách mạng
Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 01 tháng 2 năm 1940 tại làng Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, trong gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống cách mạng. Anh mất mẹ từ nhỏ, tuổi thơ vất vả, đến 15 tuổi ra Đà Nẵng ở nhà anh chị để tìm việc làm nuôi thân. Năm 1962, anh trốn vào Sài Gòn làm nghề thợ điện tại Nhà máy điện Chợ Quán, vừa kiếm sống vừa tham gia phong trào đấu tranh chống xâm lược Mỹ-ngụy nguyenvantroipm hcm.
Năm 1963, anh được giác ngộ bởi tổ chức cách mạng, gia nhập Đoàn Thanh niên Nhân dân và trở thành chiến sĩ biệt động nội thành Sài Gòn. Anh luôn tình nguyện nhận những nhiệm vụ nguy hiểm, từng ném lựu đạn làm chết và làm bị thương nhiều tên địch baotintuc.
Nhiệm vụ cài mìn tại cầu Công Lý và bị bắt
Tháng 5 năm 1964, lực lượng cách mạng có kế hoạch tiêu diệt phái đoàn quân sự cấp cao của Mỹ do Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara dẫn đầu, dự kiến sẽ đi qua cầu Công Lý khi đến Sài Gòn. Dù mới cưới vợ Phan Thị Quyên hơn 10 ngày, Nguyễn Văn Trỗi vẫn xung phong nhận nhiệm vụ đặt mìn dưới chân cầu wikipedia.
Vào lúc 22 giờ đêm ngày 09 tháng 5 năm 1964, khi anh và đồng đội mới đặt được quả mìn nặng 8 kg, kế hoạch bị bại lộ và anh bị địch bắt. Để bảo vệ đồng đội, anh kiên quyết nhận toàn bộ trách nhiệm về mình, không tiết lộ bất cứ thông tin nào về cơ sở cách mạng.
Tra tấn và kết án tử hình
Trong thời gian bị giam tại Khám Chí Hòa, Nguyễn Văn Trỗi chịu đựng mọi cực hình tra tấn và bị dụ dỗ nhiều lần, nhưng anh không hề nao núng hay tiết lộ bất cứ điều gì. Chính quyền Sài Gòn đã đưa anh ra tòa quân sự, kết án tử hình để ngăn chặn phong trào chống Mỹ lan rộng.
Tại pháp trường, anh vẫn giữ vững tinh thần quyết chiến, hiên ngang đối mặt với cái chết. Khi địch muốn bịt mắt anh trước khi xử bắn, anh giật tấm băng đen và nói: "Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi".
Lời nhắn cuối cùng và sự hy sinh
Vào lúc 09 giờ 59 phút ngày 15 tháng 10 năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi bị xử bắn tại vườn rau nhà lao Chí Hòa, chỉ mới 24 tuổi. Trước khi bị bắn, anh hô to với tiếng vang dội:
"Hãy nhớ lấy lời tôi! Đả đảo đế quốc Mỹ! Đả đảo Nguyễn Khánh! Hồ Chí Minh muôn năm! Việt Nam muôn năm!"
Chính quyền Sài Gòn đã bí mật chôn xác anh tại nghĩa trang Văn Giáp ở Giồng Ông Tố, cho đến ngày 15 tháng 4 năm 2018, hài cốt của anh được chuyển về an nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ TP Hồ Chí Minh cauchuyenlichsu.
Danh hiệu và di sản
Sau khi hy sinh, Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam đã truy tặng Nguyễn Văn Trỗi danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng và Huân chương Thành đồng hạng nhất. Năm 1995, Đảng và Nhà nước Việt Nam chính thức truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Sự hy sinh của Nguyễn Văn Trỗi đã trở thành tấm gương sáng ngời cho hàng triệu người yêu nước. Lời nhắn cuối cùng của anh đã cổ vũ cả nước đấu tranh chống giặc ngoại xâm, góp phần làm nên chiến thắng mùa Xuân 1975, giải phóng miền Nam và thống nhất đất nước. Hình ảnh anh đã được khắc ghi trong nhiều tác phẩm văn học, nghệ thuật như bài thơ Hãy nhớ lấy lời tôi của Tố Hữu, phim truyện Nguyễn Văn Trỗi của đạo diễn Bùi Đình Hạc và cuốn bút ký Sống như anh của nhà báo Thái Duy.
Hiện nay, cầu Công Lý tại TP Hồ Chí Minh đã được đổi tên thành cầu Nguyễn Văn Trỗi, và nhiều con đường, trường học trên khắp cả nước đều mang tên anh, để luôn nhớ đến chiến sĩ dũng cảm đã hy sinh vì Tổ quốc.



