Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN VĂN TRỖI – CHÍN PHÚT HÓA THÀNH BẤT TỬ

Thông điệp Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống ở tuổi 24, nhưng tinh thần yêu nước và lòng quả cảm của anh sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho các thế hệ thanh niên Việt Nam trên hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Đà Nẵng26/08/2026Xã Hòa Trạch (Đoàn Xã Hoà Trạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGUYỄN VĂN TRỖI – CHÍN PHÚT HÓA THÀNH BẤT TỬ

Thông tin nhân vật

Họ và tên: Nguyễn Văn Trỗi
Năm sinh: 1940
Quê quán: Làng Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam
Đối tượng: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, chiến sĩ Biệt động Sài Gòn
Năm hy sinh: 1964, khi mới 24 tuổi.


Câu chuyện

Trong những ngày tìm hiểu về những tấm gương anh hùng của dân tộc Việt Nam, tôi đặc biệt xúc động khi đọc và nghe kể về Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi – người thanh niên chỉ sống 24 năm nhưng đã để lại dấu ấn bất tử trong lịch sử cách mạng Việt Nam.

Nguyễn Văn Trỗi sinh ngày 01 tháng 02 năm 1940 tại làng Thanh Quýt, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam trong một gia đình lao động nghèo. Từ nhỏ, anh đã phải trải qua cuộc sống cơ cực. Mẹ mất sớm, tuổi thơ gắn với những tháng ngày thiếu thốn. Khi lớn lên, anh rời quê vào Sài Gòn kiếm sống bằng nhiều nghề khác nhau trước khi trở thành thợ điện tại Nhà máy điện Chợ Quán. Chính tại nơi đây, anh được giác ngộ cách mạng và tham gia lực lượng Biệt động Sài Gòn.

Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt. Đầu tháng 5 năm đó, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara sang Sài Gòn để trực tiếp chỉ đạo chiến lược chiến tranh tại miền Nam Việt Nam. Tổ chức giao cho lực lượng biệt động nhiệm vụ đánh vào đoàn xe của McNamara khi đi qua cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi). Dù mới cưới vợ chưa lâu, Nguyễn Văn Trỗi vẫn tình nguyện nhận nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm này.

Những ngày chuẩn bị cho trận đánh, anh cùng đồng đội bí mật nghiên cứu địa hình, tìm cách đặt mìn dưới chân cầu. Kế hoạch đang được triển khai thì đêm 09 tháng 5 năm 1964, anh bị địch phát hiện và bắt giữ khi đang làm nhiệm vụ.

Sau khi bị bắt, Nguyễn Văn Trỗi phải chịu nhiều cực hình tra tấn dã man. Kẻ thù tìm mọi cách để khai thác thông tin về tổ chức cách mạng, đồng đội và cơ sở hoạt động bí mật. Chúng dụ dỗ, mua chuộc rồi đe dọa, tra tấn. Nhưng trước tất cả những thủ đoạn ấy, người thanh niên 24 tuổi vẫn giữ vững khí tiết.

Anh không khai báo.

Không phản bội đồng đội.

Không phản bội lý tưởng của mình.

Các tài liệu lịch sử ghi lại rằng trong suốt thời gian bị giam giữ, Nguyễn Văn Trỗi luôn thể hiện tinh thần lạc quan và niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi của cách mạng.

Sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964, chính quyền Sài Gòn đưa Nguyễn Văn Trỗi ra pháp trường tại Khám Chí Hòa để xử bắn. Hàng chục phóng viên trong và ngoài nước có mặt chứng kiến.

Khi bước ra nơi hành quyết, anh vẫn bình tĩnh.

Kẻ thù định bịt mắt nhưng anh từ chối.

Người thanh niên quê Quảng Nam muốn được nhìn quê hương, nhìn bầu trời Tổ quốc trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời mình.

Trước họng súng của đội hành quyết, Nguyễn Văn Trỗi vẫn hiên ngang hô vang những khẩu hiệu yêu nước và tố cáo tội ác của chiến tranh xâm lược. Những tiếng hô ấy vang lên mạnh mẽ đến mức nhiều phóng viên nước ngoài có mặt hôm đó đã vô cùng xúc động.

9 giờ 45 phút sáng ngày 15 tháng 10 năm 1964.

Loạt đạn vang lên.

Nguyễn Văn Trỗi ngã xuống.

Anh hy sinh khi mới 24 tuổi.

Nhưng kể từ giây phút ấy, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi không còn thuộc về riêng gia đình anh nữa.

Tên anh trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần bất khuất và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.

Hàng trăm con đường, trường học, công trình trên khắp đất nước đã được mang tên Nguyễn Văn Trỗi. Nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam đã trưởng thành từ những câu chuyện về người anh hùng trẻ tuổi ấy.


Cảm nhận của người viết

Mỗi lần đọc về Nguyễn Văn Trỗi, tôi luôn tự hỏi điều gì đã tạo nên bản lĩnh phi thường của một người thanh niên mới 24 tuổi.

Có lẽ đó chính là tình yêu Tổ quốc.

Một tình yêu lớn đến mức khiến con người sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, hạnh phúc riêng và cả tính mạng của mình vì độc lập, tự do của dân tộc.

Ngày nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và theo đuổi ước mơ của mình. Càng hiểu về những người như Nguyễn Văn Trỗi, tôi càng thấy mình phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.

Bởi những gì chúng ta đang có hôm nay đã được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và bằng cả cuộc đời của biết bao thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn